Chuyến thăm viếng điểm truyền giáo
vùng sông nước Kiên Giang và Long Xuyên
VietCatholic News (19 May 2009 18:45)
LONG XUYÊN - Vào một ngày giữa tháng
năm, tôi trở lại Kiên Giang, sau đó được thăm một giáo điểm truyền giáo và
dự giờ dâng hoa kính Đức Mẹ tại giáo xứ; hai việc này làm cho chuyến đi về
miền Tây một công đôi ba việc của tôi thêm phần ư nghĩa.
Một điểm truyền giáo chưa có tên.
Được
một bà trùm “mối lái”, tôi đi vào vùng sâu, đến một điểm truyền giáo (xin
phép không được nêu tên địa danh ở đây) mà số giáo dân đă có khoảng gần 200
người lớn trẻ em, thế nhưng hằng tuần những người này phải qua một cái phà,
túa ra một số con kênh để đi dâng lễ ngày Chúa nhật. Ở Kiên Giang, dọc theo
những con sông, có đến hai mươi mấy kênh mà nhiều dân cư đă sống ở đó từ lâu
rồi.
Điểm truyền giáo chỉ là một mảnh đất nhỏ do cộng đoàn nhà ḍng mua, cất lên
thành một căn nhà b́nh thường. Đức Cha Long Xuyên cho phép một thầy đến đây
để sống và hướng dẫn người có ḷng mến mộ đạo Chúa. Thầy dạy người ta theo
kiểu “du kích”, một ngày hai “ca”, mỗi tốp dăm ba người, thế mà mới mấy
tháng nay cũng có được mười người rửa tội.
Những người giáo dân ở đây là dân nhập cư từ miền Bắc vào mưu sinh, sống
giữa người dân địa phương miền Nam; tất cả đều không có đất, thường sang các
kênh làm mướn như làm cỏ, sạ, bón phân trên ruộng …Dọc theo con sông kéo dài
đến tận Rạch Giá này, hai bên bờ là vô số nhà sàn nhà lá mà nh́n vào người
ta có thể đoán được mức sống ở đây ra sao; c̣n con đường đất vào mùa mưa
cũng không sạch, nói chung là quang cảnh c̣n lôm côm luộm thuộm lắm!
Chúng
tôi mang theo tập vở học sinh, áo trắng và bánh kẹo để làm quà, rồi phát cho
các em ngay trong ḷng căn nhà. Trẻ con đến mỗi lúc một đông nhưng đành phải
chọn lựa thôi; những em bé quá th́ được ít bánh kẹo ăn cho đỡ “buồn mồm”.
Trông chúng cũng b́nh thường, vui hớn hở; nhưng v́ là điểm truyền giáo nên
chúng tôi “ưu tiên”.
Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh. Chúng tôi chỉ có vài lời khuyên đối với các
em. Có hai người giáo dân thường gắn bó với thầy trong công việc có vẻ bịn
rịn, luyến tiếc v́ chúng tôi đến “đánh nhanh rút gọn” quá. Một ông xin chúng
tôi ít tiền để giúp cho gia đ́nh kia, người vợ bị bệnh mà chẳng có tiền.
Chúng tôi vui vẻ tiếp giúp, nhưng số tiền nhỏ nhoi này thấm ǵ với bệnh ung
thư của chị ấy.
Trước khi giă từ, tôi gợi ư muốn thầy tổ chức làm những công việc liên quan
đến “dân trí, dân sinh” th́ mới mời gọi người ta đến được, việc dạy giáo lư
th́ “từng bước từng bước thầm” cũng được, như thế hiệu quả mới “ngon lành!”
Gặp gỡ trẻ em trong kênh
Qua khỏi phà một đoạn đường dài, chúng lại trở vào trong kênh. Có một gia
đ́nh tha thiết mời chúng tôi gặp gỡ trẻ em quanh khu vực nhà họ để làm quen
học sinh nghèo. Chúng tôi đồng ư dừng chân. Trong lúc chờ đợi mua thêm tập
vở cho các em, chúng tôi sinh hoạt, phát kẹo. Không ngờ lúc phát tập, các
cháu ra đông quá, chúng tôi có phần lúng túng. Có năm cháu vừa đi đọc kinh
Ḷng Chúa Thương Xót về, đến sau cùng, chúng tôi chẳng c̣n ǵ để phát, tôi
đành nói: “Các cháu này phải cho chúng gấp đôi mới xứng danh ḷng Chúa xót
thương, chỉ v́ đi đọc kinh mà chúng không có quà th́ kỳ quá! Nào, anh em góp
tiền vào mua thêm tập!”. Mọc việc ổn thỏa, tốt lành. Trẻ con ở đây hiền quá,
100% là con nhà có đạo, bố mẹ chân chất làm ăn, có tí quà chúng vui hẳn lên.
Trong ư nghĩ của chúng tôi, với số trẻ em này sẽ có khoảng 15 đến 20 em được
chọn ra để nhận tiền học vào đầu năm học mới này. Như thế, việc làm quen hôm
nay mới đi vào chiều sâu trong hành tŕnh rong ruỗi của chúng tôi.
Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua nhà thờ Thánh Gia trong kênh rất đẹp,
lại nhằm vào lúc giáo dân đang chuẩn bị rước kiệu Đức Mẹ vào chiều thứ bảy,
có cả dâng hoa, thế nên không mời, chúng tôi cũng dừng chân.
Hai
mươi cháu thiếu nhi vừa trai vừa gái đẹp như thiên thần tung tăng trên sân.
Ḷng tôi thót lại khi thấy đám mây đen kéo tới. Tôi lâm râm khấn và đọc
kinh. Cha xứ đi ngang, tôi chào và kiếm chuyện làm quà: “Kính chào cha ạ! Từ
năy đến giờ con khấn Đức Mẹ và đọc kinh xin ông thánh Vinh Sơn cho trời
không mưa…” Cha cười: “Chị khấn sai rồi! Thánh Vinh Sơn hay làm phép lạ cho
trời mưa mà!” Tôi cười trừ. Cha bước vào trong mặc áo và xông hương kiệu.
Cuộc rước diễn ra tốt đẹp, đội trống làm cho bầu khí thêm vui. Các cháu dâng
hoa, nến trong nhà thờ tuyệt đẹp. Một ông trùm cho biết: “Trong tháng hoa,
mỗi một giáo khu thay phiên nhau tổ chức ngày thứ bảy như thế này nên mỗi
tuần cách tổ chức có khác nhau. Dâng hoa xong rồi chầu Thánh Thể, lần nào
giáo dân đi cũng khá đông như hôm nay vậy. Ḷng sùng kính Đức Mẹ ở đây làm
tôi thấy thích, dường như có cái ǵ đó thanh b́nh trong cách sống đạo, người
ta không quá tất bật v́ cơm áo gạo tiền như ở thành phố; tuy có lam lũ nhưng
không quá nghèo nàn thời gian như ở Sài G̣n.
Đám cưới nhà quê
Ngày hôm sau, tôi tham dự một đám cưới ở đây. Dường như ở tất cả các kênh ở
vùng này có cách tổ chức lễ cưới như nhau: lễ cưới thường vào buổi chiều,
rước dâu bằng ghe, nhà trai cũng đăi hai lần như nhà gái, một lần nhóm họ,
một lần tiệc chính thức. Thật là thơ mộng khi cô dâu chú rể đi giữa hai hàng
cây xanh, thay v́ xe hoa th́ là “ghe hoa”, vui thật!
Song
tôi chú ư đến hai điều vui và một điều buồn ở đám cưới ở quê. Trong bữa
tiệc, từ thanh niên đến người trung niên đều nâng ly mời nhau xoay tua đến
nỗi ai dự tiệc về đều say khướt, cái đầu nặng hơn “cái đuôi”. Có lẽ v́ uống
rượu nhiều, lẽ lam lũ với ruộng đồng nên thanh niên ở đây mau già, đen nhẻm,
người quắt lại. Tôi được biết, một tiệc cưới như thế người ta uống từ 120
đến 150 lít rượu đế. Thử tưởng tượng, vào mùa cưới, người dân ở đây đốt cháy
lá gan của ḿnh như thế nào! Chắc là thế hệ này không sống qua được tuổi 75.
Tại sao không uống “bia Lâm Đồng”, tức là trà đá cho vui, khỏe, rẻ, vừa
thanh lọc cơ thể lại không lo bị “mad”. Ước ǵ quí cha xứ ở vùng này làm sao
khuyên được thanh niên, dự tiệc ma chay cưới hỏi, ai cũng chỉ uống chỉ có
baly mà thôi, ai uống ít hơn th́ có thưởng, được khen công khai.
C̣n điều vui, đó là ở vùng quê này luật hôn nhân đạo, đời, một vợ một chồng
được giữ rất tốt, người ta rất ít khi bỏ nhau. Không có ai lấy vợ thừa,
chồng thừa của ai cả, cũng không ai dám lỗi đạo vợ chồng đến nỗi bị “ném
đá”. C̣n chuyện vui cỏn con này nữa, phái nữ ở đây được đeo vàng đỏ cổ đỏ
tay, có đồ trang sức nào cũng mang ra đeo thoải mái, tha hồ mà “điệu đà”,
chẳng bù cho những nơi ở thành phố, đeo sợi dây chuyền lúc nào cũng nơm nớp
lo sợ bị giựt té chấn thương “sọ dừa”.
Suy tư kết thúc chuyến đi
Rời vùng quê về thành phố, ḷng tôi nghĩ về điểm truyền giáo nho nhỏ đó, nơi
có thể nảy sinh nhiều hoa trái cho Giáo Hội theo ḍng thời gian; mà bao giờ
người mang bước chân truyền giáo cũng phải đeo thêm ḷng kiên nhẫn, sự chịu
đựng, khôn khéo, mềm mỏng…th́ dần dần mới có được những ngôi nhà thờ to đẹp,
có đám trẻ con đẹp như thiên thần trong đám rước kiệu Đức Mẹ kia.
Maria Vũ Loan