|
Xin chia sẻ một hình ảnh có thực và
xúc động về
một người Mẹ đáng thương ở Việt Nam:
Thân cò 76 tuổi
|
“Con nước vừa rồi không kiếm đủ gạo, phải mượn hàng xóm 20.000 đồng đắp đổi
thêm. Bây giờ phải ráng mò cua ốc kiếm tiền trả nợ, mua gạo, nếu dư dành mua hộp
bánh cúng ông bà mấy ngày tết” – cụ Đoàn nói"
Nước biển cạn lúc nào là tui dậy đi lúc đó. Mùa đông nước thường cạn về khuya:
12 giờ đêm, 1 giờ, 2 giờ… Mắt mũi tui lòa nhòa hết rồi, đi ban đêm không thấy gì
hết, phải nhờ mấy đứa trẻ đi trước dẫn đường. Qua mấy cái dây neo ghe, mấy đứa
phải hô: “Coi chừng dây neo”, rồi đạp chân xuống cho tui bước qua. Trời tối như
mực, đêm nào cũng vấp đá, vấp dây ngã nhào cổ” – cụ Đoàn kể về con đường đi hành
nghề vô vùng gian khổ của mình.
Dù kiếm ăn đêm dọc bờ biển nhưng điều rất nguy hiểm là cụ không biết bơi. Cụ cho
biết nhiều lần sém chết trong đêm tối.
Cụ Đoàn kể: “Có lúc đang mò cua ốc tui bị những con sóng to xô ngã, nước “đè”
lên cả đầu. Tui phải dùng hai tay bấu xuống đất, sợ nước kéo ra ngoài sâu. Còn
lội đi bị sụp hầm, sụp hố nước sâu uống nước no cả bụng thì xảy ra như cơm bữa.
Sợ nhất là mấy ghe giã cào vào bờ lúc 2-3 giờ sáng, cứ đẩy thúng chai đi ào ào
va vô người mình lúc nào không hay”.
| Cụ vừa từ dưới biển lên, người run lẩy bẩy |
|
|
| Chân bị miểng chai cắt máu chảy nhiều, cụ phải nhai thuốc lá đắp cầm máu |
Cụ đang xem cân số ốc, sò vừa mò được
Từ 1 giờ sáng đến gần 11 giờ trưa trong bụng không có hột cơm, ngâm mình trong
giá rét… nhưng chỉ bán được 17.000 đồng. Giá trị cả ngày lam lũ chỉ thu được
10.000-20.000 đồng, gặp lúc sóng to gió lớn chỉ được 5.000-7.000 đồng