PH̉NG CẤP CỨU

 

Tôi rất ghét bệnh viện và đặc biệt rất không thích pḥng cấp cứu. Từ khi c̣n rất nhỏ, tôi luôn nghĩ sẽ không bao giờ vào bệnh viện, cho dù có chết, tôi cũng phải chết ở nhà. Và bây giờ cũng thế, hễ có việc phải vào bệnh viện là tôi tranh thủ và mau chóng thóat ra khỏi đó. Đặc biệt, nếu có phải đi qua pḥng cấp cứu, tôi cũng sẽ đi rất nhanh và coi như chưa từng nh́n thấy pḥng cấp cứu.

          Nhưng cho dù có làm cách nào đi nữa tôi vẫn h́nh dung ra được pḥng cấp cứu là một căn pḥng với ṭan màu trắng, và ở đó có những con người đang phải đấu tranh với thần chết. Đôi lúc, tôi cũng thử tưởng tượng tôi cũng là một bệnh nhân nằm trong đó nhưng rồi suy nghĩ đó qua đi rất nhanh v́ tôi biết tôi không đủ sức chiến đấu với bệnh tật và cũng v́ tôi rất sợ uống và chích thuốc.

Có tưởng tượng hết sức tôi cũng không ngờ có ngày tôi lại làm việc ở bệnh viện – nơi mà tôi rất ghét. Những con người với đủ ḥan cảnh và đủ thứ bệnh mà tôi phải đối diện mỗi ngày. Tất cả những h́nh ảnh về họ cứ qua đi và trở lại trước mặt và trong suy nghĩ của tôi. Họ không làm hại ǵ và cũng không mang lại ǵ cho tôi. Tôi cũng chẳng làm được ǵ để thân xác và tâm hồn họ bớt đau đớn. Tôi tự thấy bản thân tôi cũng đang sống như một bệnh nhân. Và cho đến một ngày tôi quyết định sống một ngày ở pḥng cấp cứu và tự nhủ, mạo hiểm một lần để t́m cảm giác mạnh.

Pḥng cấp cứu mà tôi quyết định sẽ sống một ngày cũng giống như những pḥng cấp cứu khác. Có khác chăng là những bệnh nhân ở đây biết chắc họ sẽ chết v́ bệnh AIDS. Tôi ngồi ở pḥng cấp cứu cũng căng thẳng, mệt mỏi và suy nghĩ mông lung và chẳng biết ḿnh có thể chịu đựng được bao lâu. Các bệnh nhân nằm đó lúc tỉnh lúc mê, xung quanh chỉ là một màu trắng tóat.. thỉnh thỏang một vài người vào làm hết công việc của ḿnh rồi lại đi ra. Họ đă làm hết sức của họ và đôi lúc họ cũng thấy bất lực v́ vẫn không thể cứu được bệnh nhân của họ khỏi cái chết.

Những giờ đầu tiên khi ngồi tại pḥng cấp cứu, mùi thuốc khử trùng và thuốc kháng sinh làm tôi rất khó chịu, nhưng sau đó th́ cơ thể tôi thích nghi và không c̣n cảm giác khó chịu nữa. Những dụng cụ của pḥng cấp cứu như máy thở oxy, găng tay, khẩu trang, thuốc… tất cả những thứ đó trong mắt tôi không có ư nghĩa ǵ cả nhưng với những người làm ở pḥng cấp cứu th́ lại rất thân quen và cần thiết.

Những chai dịch truyền treo trên cao nhỏ xuống từng giọt, tuy rất chậm nhưng rồi cũng hết như cuộc sống của những bệnh nhân nơi đây. Họ nằm đó để chờ cho những giọt dịch truyền chảy hết và hy vọng một phép lạ nào đó xảy ra nhưng cuộc sống vẫn là cuộc sống. Đôi khi chính các bệnh nhân lại cố ư làm cho dịch truyền chảy nhanh hơn để kết thúc việc phải nằm một chỗ cũng giống như họ muốn cuộc sống của họ mau kết thúc. Tôi nh́n họ và họ nh́n tôi chẳng ai nói với nhau lời nào nhưng hiểu suy nghĩ của nhau. Tôi không mang được nỗi đau cho họ và họ cũng không thể chia sẻ suy nghĩ của tôi.

          Tôi ngồi ở pḥng cấp cưu để thử sức chịu đựng của tôi nhưng chính tôi lại thua cuộc trước sức chịu đựng của các bệnh nhân. Tôi không thể tượng tượng nếu tôi cũng mang căn bệnh như họ liệu tôi có đủ sức sống thêm một ngày hay không, nhưng họ vẫn sống cho dù đó là sống ṃn.

          Ở pḥng cấp cứu tôi đă được chứng kiến những t́nh cảm rất thật. Những cái nh́n cảm thông, những th́a thức ăn chờ mong người bệnh nuốt vào cho dù sau đó lại ói ra hết. Nhưng người cho ăn vẫn tiếp tục và hy vọng những th́a thức ăn kế tiếp sẽ khác đi. Tôi ngồi đó và thấy, tự dưng tim tôi cũng mềm đi trước những h́nh ảnh quá đỗi tốt đẹp và rất con người. Những bàn tay chăm sóc thật nhẹ nhàng lướt qua trên những con người c̣n rất trẻ nhưng đă bị tàn phá kiệt quệ bởi chính những sai lầm của họ.

Những t́nh cảm rất thật đó cứ lập đi lập lại và đánh thức làm mềm nhũn trái tim chai sạn của tôi. Tôi không thể ngờ có ngày khóe mắt tôi cũng ngấn lệ khi chứng kiến những t́nh cảm rất con người ở pḥng cấp cứu. Trước đây tôi cho rằng nước mắt là giả dối và nhắc nhở bản thân không bao giờ được khóc và thật sự cho đến lúc này tôi cũng chưa bao giờ khóc. Nhưng hôm nay lại khác, suy nghĩ vẫn thế nhưng con tim lại thổn thức một cách khác thường. Trước những sinh ly tử biệt tôi có thể không khóc nhưng trứơc những t́nh cảm giữa con người với con người như thế này tim tôi lai quặn lên những đợt sóng rất lạ.

         

 

 

Những người trẻ phải nói là c̣n rất trẻ, nhiều trong số họ mới chừng khỏang 20, thế mà giờ đây họ phải đối diện với cái chết. Họ biết chắc là họ không chiến thắng cái chết nhưng họ vẫn chiến đấu. Chắc chắn là tôi sẽ không làm được như thế nếu tôi không được chứng kiến họ đă chiến đấu như thế nào.

Bây giờ tôi vẫn ghét cái pḥng cấp cứu và có lẽ sau này vẫn không thay đổi nhưng tôi đă học thêm được một điều: pḥng cấp cứu không chỉ ṭan chết chóc nhưng pḥng cấp cứu luôn có những t́nh cảm rất thật của con người dành cho con người. Và cho bản thân tôi: khi nào tôi thấy con tim ḿnh chai sạn đi và muốn được khóc, tôi lại trở về với pḥng cấp cứu, v́ ở đó tôi được sống với cảm giác thật của chính tôi. Tôi và pḥng cấp cứu là hai thế giới tách rời nhau nhưng vẫn có một khỏang trống dành cho nhau.

          Bạn cũng sợ pḥng cấp cứu? bạn có muốn sống một ngày với pḥng cấp cứu? pḥng cấp cứu luôn có một khỏang trống dành cho bạn và mọi người  ai cũng có một khỏang trống trong dành sẵn trong pḥng cấp cứu.

Albert  Hoài Phú