NHỮNG MẦM SỐNG MONG MANH  !?

 

 

            Trên con đường từ nhà đến trường, con đường mà tôi vẫn ngày ngày đi qua, con đường quen thuộc với những h́nh ảnh rất thân thương và b́nh dị; nhưng hôm nay, những h́nh ảnh b́nh thường và thân quen ấy lại trở nên khác thường. Và dường như, chúng muốn dạy cho tôi điều ǵ đó. Những h́nh ảnh b́nh thường nhưng ư nghĩa của chúng thật phi thường. Đây là điều mà bản thân tôi và thế hệ trẻ hôm nay cần phải học hỏi và trân trọng. Tôi xin chia sẻ hai h́nh ảnh đă giúp cho tôi biết yêu thương và trân trọng hơn những giá trị “nhỏ bé”của cuộc sống. Đó là h́nh ảnh những em thơ và những cụ già.

 

 

            Trẻ thơ rất yếu đuối và sự sống của chúng hoàn toàn phụ thuộc vào những người khác. Nhưng tại sao chúng vẫn tồn tại, vẫn vui vẻ sống và vẫn được yêu mến? Ngày các em sinh ra, bao người vây quanh chào đón chúc mừng và sự vui mừng khôn xiết của gia đ́nh các em. Chúng ta mong chờ ǵ ở những mầm sống bé nhỏ này? 

            Khi tôi lớn lên, tôi nhận ra rằng, ba má tôi đă rất cực khổ để nuôi anh em chúng tôi tới ngày hôm nay. Ba má tôi đă phải hy sinh rất nhiều, bao nhiêu mồ hôi, nước mắt đă đổ ra v́ chúng tôi. Với mong ước rất nhỏ nhoi và b́nh thường là mong chúng tôi khi lớn lên có cuộc sống hạnh phúc hơn và bớt khổ hơn. Chỉ với hy vọng mong manh ấy, ba má tôi đă giành tất cả cuộc đời của họ cho chúng tôi. Ba má tôi phải làm việc vất vả cả ngày lẫn đêm, dù trời nắng hay mưa nhưng vẫn không oán than, hờn trách cuộc đời. Mà họ vẫn thầm cám ơn Đấng đă ban cho họ có những người con và những “mầm sống hy vọng”.

            Khi chúng ta quan sát những đứa trẻ, chúng ta cảm thấy chúng rất dễ thương và đáng yêu. Trong khi đó, quan sát một người trưởng thành ta lại không có cảm giác đó. Mặc dù người đó đă có những thành công nhất định, có địa vị xă hội. Điều làm cho trẻ thơ trở nên đáng yêu đó chính là sự hồn nhiên, ngây thơ, không giận hờn, không mưu mô, không cần biết đến ngày mai. Chúng sống mà không cần lo nghĩ đến ngày mai mà chỉ cần sống cho hôm nay, sống hết ḿnh cho giây phút hiện tại mà thôi. Cuộc sống của chúng hoàn toàn “phó thác và cậy trông” vào Đấng đă “ sinh ra” chúng. Nếu “người lớn” chúng ta cũng sống trong sáng và cậy dựa vào nhau, tin tưởng lẫn nhau th́ cuộc sống sẽ ra sao nhỉ ?! Như Chúa có dạy:“ Ai muốn vào nước Thiên Đàng th́ hăy nên giống như những trẻ nhỏ”. Vậy cuộc sống của trẻ thơ là Thiên Đàng sao? Thế tại sao chúng ta vẫn chưa trở nên giống chúng? Hay chúng ta vẫn chưa muốn vào Thiên Đàng? Phải chăng chúng ta đă và đang sống “ lạc ” với con đường mà Chúa muốn chúng ta bước đi mỗi ngày?  Vậy, chúng ta hăy giành một vài phút mỗi ngày để nh́n lại những điều chúng ta đă làm. Những điều đó có làm cho cuộc sống của chính ta và mọi người xung quanh hạnh phúc hơn không ?. Đó là câu hỏi mà mỗi người chúng ta cần trả lời trước mọi người và Thiên Chúa.

Ngay chính ngôi hai Thiên Chúa, khi giáng thế cứu chuộc loài người cũng chọn sự nhỏ bé, mỏng manh của chúng ta. Hơn nữa, Người c̣n sinh ra trong một hoàn cảnh có thể nói là khắc nghiệt. Một Hài Nhi với sự yếu đuối vốn có, sự khắc nghiệt của thời tiết và hoàn cảnh nghèo túng, nhưng mầm sống “ bé nhỏ” ấy lại có thể tồn tại và phát triển một cách diệu kỳ. Thiên Chúa biết rơ sự mong manh và yếu đuối của con người nói chung và của trẻ em nói riêng. Nhưng Chúa vẫn yêu mếm sự yếu đuối và mong manh đó. Người luôn đồng hành và c̣n ban tặng cho mỗi người chúng ta một Thiên Thần bản mệnh để giúp chúng ta. Vậy, sự yếu đuối mà chúng ta mặc lấy là để chúng ta biết  khiêm tốn và cậy trông vào “Đấng Quyền Năng”. Nếu chúng ta chối bỏ “sự yếu đuối”, là chúng ta sẽ không có có sự khiêm nhường trong ḷng và chúng ta sẽ mất ơn cứu chuộc, mất sự hiệp thông với Thiên Chúa. Như thế, sự yếu đuối trong con người chúng ta là một mối lợi và là một hồng ân Chúa ban cho loài người. Chúng ta cần trân trọng, yêu mến “sự yếu đuối” và có trách nhiệm nâng đỡ, giúp ích cho những người “bé nhỏ” sống quanh ta. Để cuộc sống này thực sự là chuỗi ngày cảm tạ hồng ân bao la của Thiên Chúa.

           

H́nh ảnh thứ hai, tôi muốn chia sẻ đó là những cụ già. Nếu như trẻ thơ là niềm hy vọng của gia đ́nh và xă hội, vậy phải chăng người già lại là gánh nặng của gia đ́nh và xă hội? Trong xă hội ngày nay, khi tiền bạc và danh vọng được đề cao, th́ những người già chính là những gánh nặng của những người coi trọng tiền bạc địa vị. V́ khi trở nên già yếu th́ họ không thể làm ra nhiều tiền. Trái lại, giai đoạn này họ đă bước vào giai đoạn “bệnh” trong cuộc đời của mỗi người : sinh – lăo – bệnh – tử. Đôi khi họ c̣n cần rất nhiều tiền và cần nhiều sự quan tâm chăm sóc hơn. Phải chăng quy luật “đào thải” của cuộc sống khắc nghiệt đến thế sao?. Cuộc sống sẽ thực sự khắc nghiệt nếu chúng ta đi ngượi lại các giá trị đạo đức, trái các quy luật tự nhiên. Vậy chúng ta phải sống như thế nào cho đúng?. Người già là những người đă giành tất cả sức lực, trí lực và t́nh cảm để cống hiến cho gia đ́nh và xă hội. Và họ xứng đáng được đón nhận lại ít là một phần công sức họ bỏ ra. Trong dân gian có câu: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Chúng ta là những thế hệ sau và chúng ta đă đón nhận rất nhiều từ các thế hệ trước. V́ thế chúng ta cần phải nhớ ơn và trả ơn họ. Mọi người thường nghĩ người già là hết “giá trị”, nếu nghĩ như thế chúng ta thật sai lầm và điên rồ. Họ vẫn c̣n rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm mà họ đă bỏ cả một đời để thâu lượm và suy gẫm đúc kết thành những bài học quư giá cho các thế hệ sau. Cho nên, mỗi người chúng ta cần trân trọng và biết ơn những giá trị mà những người già đă và đang tiếp tục cống hiến cho cuộc đời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thân những người già họ nghĩ như thế nào?. Tuy về mặt thể chất, không c̣n cho phép họ làm những công việc cần nhiều “cơ bắp”, những ư chí và nghị lực vươn lên của họ vẫn c̣n và rất đáng để chúng ta noi gương học tập. Đôi khi những lời nói của chúng ta làm cho những người già buồn, nhưng họ vẫn không oán trách chúng ta. Bên cạnh đó họ c̣n dạy cho chúng ta những điều hay, điều tốt,…

Vậy họ cố gắng sống để làm ǵ khi mà cuộc đời của họ đă gần “qua đi”? Đơn giản là v́ họ không muốn làm phiền chúng ta và hơn nữa họ vẫn khát khao sống, khát khao cống hiến nhiều hơn nữa cho xă hội. Họ hy vong rằng với chút ít sức lực cuối cùng, họ làm được nhiều hơn cho con cháu và cho xă hội. Và họ hy vọng rằng ho sẽ được “ ra đi” trong sự thanh thản và về chính nơi mà họ đă được “sinh ra”.

Với tâm t́nh và giá trị mà cuộc đời đă ban tặng cho chúng ta, tôi rất hy vọng và tin tưởng vào những “hạt giống” đă được gieo vào trần gian này sẽ sinh hoa kết quả. Và cuộc sống sẽ tốt hơn nếu chúng ta sống tốt hơn. Chúng ta hăy tự hỏi chính ḿnh, để biết chúng ta muốn ǵ? và mục đích của chúng ta là ǵ? 

  

                                                                                 Thủy Tinh.

   Tu Sinh Văn Thánh