LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỄN

 

Những tiết học đầu tiên của tôi tại giảng đường Đại Học, thầy giáo chủ nhiệm đã nói với tôi: “những kiến thức học được từ sách vở không đầy đủ bằng những kinh nghiệm thực tiễn hoạt động xã hội đem lại”, từ đó tôi cố gắng tiếp cận với xã hội nhiều hơn.

 Tôi thật may mắn khi được sống trong môi trường mà mọi anh em chúng tôi đều vừa học vừa hướng đến những hoạt động xã hội. Với những kiến thức, kinh nghiệm và những mối quan hệ, anh em chúng tôi cùng giúp đỡ và hỗ trợ nhau rất nhiều trong học tập, cách tiếp cận các đối tượng trong xã hội. Đó thật sự là những hành trang rất tốt đối với tôi, giúp tôi học hỏi thêm những thứ ngoài giảng đường.

Lần đầu, tôi cùng anh em trong nhà và một số nhà hảo tâm đi thăm và phát quà cho trẻ em khuyết tật ở một trung tâm nhỏ ở Đồng Nai. Ở đây, có rất nhiều trẻ với nhiều hoàn cảnh khác nhau: thiểu năng, bại não, chậm phát triển…cả những bé bị bỏ rơi. Lúc đầu tiếp xúc, tôi thực sự cảm thấy sợ hãi trước những hình ảnh đó, không dám tới gần hay bắt tay chứ đừng nói là ngồi chơi, cho dù trước đó tôi đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước.

Nghĩ là một chuyện và làm được hay không lại là một chuyện khác, tôi không thể hòa nhập, chơi đùa cùng các em. Tôi cảm thấy sợ hãi khi tiếp xúc các em. Một em bé chạy lại gần, nắm tay và kéo tôi vào chơi chung. Ngập ngừng một chút, tôi lấy lí do muốn đi xem quanh nhà để tôi không phải vào tham gia, chợt mắt em hiện lên nỗi buồn, nhưng cái tôi cá nhân đã chèn ép đi con mắt ấy. Đi vòng quanh một lúc, tôi thấy còn có rất nhiều đứa bé khác không thể tự di chuyển được, chỉ nằm một chỗ. Tôi đứng lại, nhìn một Sơ đang chăm sóc trò chuyện thân mật với các em đó. Tôi tự hỏi, bằng cách nào họ có thể làm được những điều đó? Sao họ dễ dàng gần gũi với các em như vậy? Tại sao mình không thể?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Như được soi sáng và tiếp thêm sức mạnh, tôi nhận ra tình thương, sự đồng cảm của tôi dành cho các em chưa đủ lớn để loại bỏ cái tôi bản thân. Ai cũng muốn mình tốt đẹp hoàn thiện, không ai lại muốn mình có các khuyết điểm, nhưng trong cuộc sống không phải muốn là được, các em không được chọn lựa! Ngay lúc đó, lòng tôi đầy sự hối hận và cảm thấy mình thật xấu hổ với hành động khi nãy, tôi quyết định quay trở lại với em bé mà tôi đã vô trách nhiệm làm tổn thương đến. Tôi tự tin quay trở lại với một nụ cười và đáp lại đó là một gương mặt tràn đầy hạnh phúc. Sau đó, chúng tôi cùng trò chuyện, chơi đùa như hai người bạn. Việc này đối với tôi bây giờ thật dễ! thế mà trước đó tôi lại thấy nó rất khó và còn sợ nữa.

Tình yêu thương của tôi giống như một đứa bé đang sợ hãi trong bóng tối, chợt có một ánh sáng dẫn đường, giúp tôi trưởng thành hơn, giúp tôi đem sự yêu thương đến với những trái tim khác - những trái tim khao khát, thiếu tình thương. Những trái tim đó cần sự tiếp sức của những trái tim khác - trái tim yêu thương, trái tim nhân hậu, trái tim biết chia sẻ. Không phải chỉ một, mà là của tất cả để sưởi ấm sự lạnh lẽo, cô đơn, buồn bã cho những số phận kém may mắn.

Sau lần đó, tôi như được tiếp thêm sức mạnh, lòng mong muốn, sự nhiệt huyết, thúc đẩy tôi thấy được cần chia sẻ tình thương với tất cả và rồi tôi tham gia thêm vào các hoạt động xã hội khác, trọng tâm vẫn là các trung tâm của trẻ em khuyết tật. Tôi cảm thấy rất vui, vì qua đó tôi có thể hiểu thêm về cuộc sống của những mảnh đời không may mắn, một phần nào đó góp chút sức của mình cho các em để giúp đỡ, hỗ trợ thêm về vật chất cũng tinh thần. Đồng thời, cho các em biết rằng mình không cô đơn, không bị bỏ rơi, bên cạnh các em còn rất rất nhiều người quan tâm và giúp đỡ, các em sẽ không còn một mình chiến đấu trên chặng đường dài của cuộc đời.

 Tôi muốn tiếp tục có thêm những hoạt động xã hội để không chỉ tôi được trao dồi về kiến thức mà có thể chia sẻ tình thương với mọi người, những điều này sách vở không thể mang lại cho tôi mà chỉ trong thực tiễn mới có được.

Và bây giờ mỗi buổi sáng thức dậy, tôi tạ ơn Chúa cho tôi được may mắn, hạnh phúc, bình an bên mọi người, và tôi đã bớt than phiền về những gì tôi có. Mong rằng mỗi người chúng ta hãy cố gắng quý trọng cuộc sống hiện tại hãy chia sẻ tình thương với những những người kém may mắn, rồi bạn sẽ cảm thấy bình an, tình yêu, hạnh phúc thực sự trong mỗi người mà bạn chia sẻ, và những việc như vậy sẽ cho bạn thấy cuộc sống này sẽ có ý nghĩa hơn, vì chính lúc bạn cho đi là lúc bạn nhận được.

Như có sức mạnh của Chúa Ki-Tô, sự thôi thúc đến với những con người bất hạnh càng mạnh mẽ trong tôi. Qua những nụ cười trên khuôn mặt của những con người kém may mắn, tôi càng nhận thấy được rõ hơn hình ảnh của Chúa Ki-tô bị đóng đinh trên thập giá. Giờ đây, đến với những con người kém may mắn không còn là một buổi đi thực tập mà nó trở thành một niềm đam mê của tôi. Tôi đến với họ với tư cách là một con người đến với con người. Hơn thế nữa, chính những con người này mà tôi tìm gặp được Chúa.

Lạy Chúa, xin để niềm đam mê này sống mãi trong con!

 

Joseph Nguyễn Bá Chính