DẤU ẤN CHUYẾN CÔNG TÁC XĂ HỘI

Với những người làm công tác xă hội như chúng tôi th́ mọi công việc và mối quan hệ đều xuất phát từ sự t́nh cờ. Sự t́nh cờ này được sắp xếp trong chương tŕnh có trật tự của Thiên Chúa. Tôi – một tu sinh năm hai đang theo học  ngành tâm lư- xin được chia sẻ một trong những kinh nghiệm như thế.

Ngay từ những ngày đầu tiên khi cộng đoàn tu sinh Văn Thánh chuyển về giáo xứ Hàng Xanh th́ chúng tôi đă được sự ưu ái quan tâm của giáo xứ bằng nhiều h́nh thức. Trong những lần chia sẻ đời sống qua những giờ đọc kinh của giáo khu, cộng đoàn chúng tôi nhận ra giữa chúng tôi và ban điều hành giáo khu cùng có một niềm đam mê đó là đến và chia sẻ với những con người bất hạnh. Thế là cô Huệ trưởng khu và cô Xuân- một người trẻ những tấm ḷng th́ rất bao la- lên kế hoạch để tới với những số phận bất hạnh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cộng đoàn tu sinh văn Thánh  giới thiệu và tŕnh bày về một Trung Tâm Mồ Côi Khuyết Tật ở Biên Ḥa Đồng Nai cũng gặp nhiều khó khăn về đời sống sinh hoạt (vật chất, tinh thần, nhân sự…). Cô Xuân đại diện nhóm nhận lời ngay!

Chúng tôi đáp lại tiếng mời gọi lên đường của Giêsu - 10 nhà hảo tâm, 4 sinh viên tâm lư trường ĐHKHXH&NV,Thầy Phú và 3 Tu Sinh; tới và đồng hành cùng các em. Một tràng pháo tay, bài hát “hân hoan đón chào”, nụ cười tươi nở trên môi mỗi em; Chúng tôi cảm nhận được sự thân thiện, ḷng hao hức của các em khi được đến thăm.

Các em nắm tay chúng tôi như một hướng dẫn viên du lịch, sử dụng “mọi ngôn ngữ”, cố gắng hướng dẫn và giải thích mọi thứ. Chúng tôi qua pḥng ăn, pḥng học, pḥng khách… Nhưng để lại ấn tượng và suy nghĩ nhiều với tôi là pḥng dành cho những bé sơ sinh của những mẹ lỡ lầm hoặc bị bỏ rơi. Khi chúng tôi ẵm những em này, thật lạ! các em không khóc, những đôi mắt thiên thần nh́n chúng tôi và mỉm cười rất tươi, nếu là cháu hay là những bé mà tôi đă được ẵm th́… “điếc tai!”. Trông các em thật bụ bẫm, khỏe mạnh, trắng trẻo… ai nh́n cũng phải khen, phải ganh tị, ấy thế mà có người… “không thích”!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi tự hỏi, biết bao gia đ́nh mong muốn và mơ ước có được những đứa bé như vậy nhưng không được. Tại sao  một số cha mẹ lại nỡ chối bỏ những sinh linh bé nhỏ này? Đồng ư là các em sẽ được đầy đủ hơn về vật chất nhưng về tinh thần th́ sao? Mọi người có hàng ngàn hàng vạn lư do để chối bỏ trách nhiệm của ḿnh! Nhưng đâu biết rằng ở giai đoạn này các em cần sự ấm áp, sự vỗ về của người mẹ hơn bao giờ hết, ít ra khi ốm đau cũng có mẹ kề bên! Sau đây là vài ḍng mà tôi nghĩ các bé đă muốn nói từ rất lâu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cũng trong chuyến công tác xă hội này tôi học ở các cô trong nhóm hảo tâm nhiều điều. Các cô thật tuyệt vời, tôi cảm nhận được sự đồng cảm, t́nh yêu của các cô dành cho các em ở đây thật lớn! khi làm việc các cô là những người lớn nghiêm khắc, chững chạc, dứt khoát…; khi chơi với các em các cô lại là những “em bé” rất nhí nhảnh,  hồn nhiên, hài hước… Quên đi cái tôi bản thân, mang tất cả những tính cách c̣n sót lại của thời con nít để cùng chơi, nhảy múa với các em như những người bạn thật sự. Điều mà tôi đang cố gắng rất nhiều vẫn chưa làm được. Tôi nghĩ rằng, phải có một sự yêu thương, quan tâm và niềm đam mê thật sâu sắc xuất phát từ chính nội tâm th́ mới làm được điều này.

Qua chuyến công tác này, h́nh ảnh về các bé bị bỏ rơi và h́nh ảnh về các cô trong nhóm hảo tâm đă đánh động đến suy nghĩ của tôi rất nhiều. Những mảnh đời bất hạnh, éo le và những tấm ḷng nhân ái, đồng cảm, yêu thương…

Lạy Chúa, có những lúc con cảm thấy cuộc sống thật nặng nề, muốn buông trôi và mặc cho ḍng đời đưa đẩy; xin cho con ánh sáng của Chúa, để con nhận ra Chúa nơi khuôn mặt của những người nghèo khổ, những người khó khăn, bất hạnh về cuộc đời. Xin Chúa đổ đầy b́nh an, sự yêu thương trong trái tim con; cho con quên đi cái tôi bản thân, bỏ đi những bận tâm, tính toán sống với quả tim yêu thương, quả tim hạnh phúc; xin cho con đủ can đảm, niềm tin, sức mạnh để đem t́nh yêu thương đến với những người con gặp gỡ.

Và giờ đây, mỗi ngày đến với những mảnh đời bất hạnh bị bỏ rơi, con càng nh́n thấy Chúa rơ hơn.

Có Chúa đồng hành cùng con, con không sợ cô đơn!

Giuse Đoàn Ngọc An