Theo Chúa là chấp nhận vác Khổ giá

                                                     TH. Théophile

        Nhân đọc bài Đồng Hành Cùng Thánh Gia Nghèo  của B́nh Phương mới đăng trên trang web DTG (*), tôi rất tâm đắc với câu “chơi chữ” khá dí dỏm nhưng cũng rất sát với thực tế, đó là “Chúng ta cần phân biệt « tinh thần nghèo » và « nghèo tinh thần » “, mà trong đó chúng ta cần phát huy “tinh thần nghèo” theo tinh thần của bát phúc (X.Mt.5,3) đồng thời phải khắc phục cái « nghèo tinh thần » v́ nó làm cho chúng ta trở nên tiêu cực, tŕ trệ, lạc hậu, không thể chu toàn được nhiệm vụ Chúa trao.

            Tôi xin kể ra đây một chuyện có thật để cho thấy rơ cái “nghèo tinh thần” mà có lẽ chúng ta đă không nhận thấy nơi chính bản thân ḿnh : Vào khoảng cuối năm 1987, sau 3 năm ngồi tù để “học tập cải tạo”, tôi được thả về, xuống thăm Đức Cha JB.Bùi Tuần lúc đó đang là Giám mục phó GP.Long Xuyên. Trong khi thưa chuyện với ngài, tôi có than thở :” Thưa Đức Cha, sao Ḍng Thánh Gia chúng con gặp toàn gian khổ, thử thách chồng chất : năm 1970  bị nạn “cap duon” te tua ở Campuchia, nhà cửa, tu viện ở Banam bị san bằng, anh em phân tán, chạy thoát thân về Việt Nam với 2 bàn tay trắng. Nhờ giáo phận thương cho định cư ở Cần Xay, vừa xây dựng xong Tu viện mới và cuộc sống tương đối ổn định th́ “Giải phóng” về. Từ tháng 5/1975 anh em co cụm lại trong lo âu và sợ hăi…Đến đầu năm 1984 th́ toàn ḍng gặp nạn, gần hết anh em vào tù để “học tập cải tạo”, nhà cửa, tài sản bị nhà nước quản lư và … chiếm luôn ! Giữa năm 1987 th́ được trả tự do, nhưng lại một lần nữa với 2 bàn tay trắng ! Khổ quá Đức Cha ơi !...” Và điều bất ngờ đối với tôi lúc đó là câu trả lời của Đức Cha :” Sao cha lại than ? Đáng lư ra cha và cả nhà ḍng phải vui mừng tạ ơn Chúa v́ đă có được dấu chỉ rơ ràng của người được Chúa yêu thương, tuyển chọn !” – Thưa,…sao ạ ?! – Vậy là cha đă quên Lời Chúa trong Phúc âm rồi : Theo Chúa là chấp nhận từ bỏ ḿnh, vác thập giá mà theo Chúa. Nay, qua các biến cố và thử thách mà ḍng Thánh Gia vừa trải qua th́ rơ ràng là Chúa đă cho nhà ḍng có điều kiện để vác khổ giá với Ngài, vậy là Chúa thương quá rồi chứ c̣n ǵ nữa ?!” => Quả thật ḿnh đă nghe và đọc nhiền lần đoạn Phúc âm này, trích từ Lc 9,23-24, nhưng chưa nhập tâm, tức là chưa có được tinh thần xả kỷ mà Chúa mong đợi nơi những người theo Chúa. Rơ ràng đây là bằng chức của cái “nghèo tinh thần” ! Có thể từ đó, chúng ta c̣n suy ra bao nhiêu triệu chứng khác nữa về cái nghèo tinh thần mà ta cần khắc phục.

            Từ câu truyện có thật trên đây, tôi thiết nghĩ, đời sống hiến dâng và truyền giáo của các Tu sĩ nói chung, của các thành viên ḍng Thánh Gia, nói riêng, sẽ mang tính chứng tá đầy thuyết phục hơn, nếu mỗi người cố gắng vượt qua cái “nghèo tinh thần”, mà cố gắng sống tích cực tinh thần của các lời Khấn ḍng, đặc biệt là “tinh thần nghèo” , th́ chắc chắn đời tu của ḿnh sẽ đẹp hơn và hiệu quả truyền giáo của ḿnh cũng sẽ phong phú hơn. Mong thay .

-----------------------------

(*)Một chi tiết cần đính chính trong bài của B́nh Phương : ”Sau biến nạn 1984, anh em chúng tôi đă trải nghiệm một cách triệt để cái nghèo của Thánh Gia, và bắt đầu xây dựng lại tất cả, khởi đầu từ mấy cái ḷ gạch. » Xin nói rơ lại là thực tế khi đó c̣n « nghèo » hơn nữa, v́ sau khi ra tù, anh em về với 2 bàn tay trắng theo nghĩa đen, cho đến nỗi phải xin giáo dân một số chén đũa về ăn cơm ; nhà th́ đă bị tịch thu, anh em phải lên tạm trú trên nhà hưu dưỡng Cần Xây, một số anh em khác phải về sống tạm trong gia đ́nh riêng ! C̣n « mấy cái ḷ gạch » th́ đă có từ cuối năm 1970, tức là sau khi đă hồi hương từ Banam, về tạm trú trên nhà xứ, anh em đă xây ḷ gạch trên mảnh đất mà hiện nay là nhà nguyện ở khu nhà chính. Ḷ gạch này nhằm cung cấp gạch cho việc xây cất dăy nhà mới (tức trường Trần Hưng Đạo hiện nay) và cũng nhằm kinh doanh để có thu nhập. Ḷ gạch này, khi anh em ở tù, nhà nước đă xử dụng nhưng v́ không có chuyên môn nên đă làm hư hỏng các máy in gạch, cháy ḷ nung gạch và sau cùng đă phải đóng cửa bỏ đó trước khi anh em ra khỏi tù !