Nghèo đến nỗi chỉ c̣n …. Tiền

 

 Albert Hoài Phú

 

Trong truyện ngắn: xin lỗi, em chỉ là con đĩ của nữ nhà văn Tào Đ́nh, Trung Quốc, có một câu khiến tôi cứ phải suy nghĩ măi: “Cũng như những thanh niên trí thức thành đạt của đô thị, chúng tôi nghèo đến nỗi chỉ c̣n…. tiền”. Đây là thực trạng suy nghĩ của một bộ phận thanh niên đô thị Trung Quốc. Họ mải chạy theo kiếm tiền và khi có tiền th́ họ lại thấy lạc lơng, v́ bên cạnh họ chẳng c̣n ǵ khác ng̣ai… tiền. Điều mà tôi cảm nhận được khi tiếp xúc với các bạn trẻ là suy nghĩ này cũng đang rất gần với thanh niên đô thị của việt nam.

           Là một tu sĩ trẻ của ḍng Thánh Gia, tôi được nhiều cơ hội nói chuyện với các em tu sinh, dự tập và tập sinh. Khi chia sẻ cái nghèo này, các em có những phản ứng rất khac nhau. Nhưng điều mà tôi cảm nhận được là rơ ràng cũng có một số em thấy ḿnh cần phải nghĩ thêm về cách nghĩ đó.

Thật sự với riêng bản thân tôi đúng là nhiều lúc tôi thấy ḿnh cũng nghèo đến nỗi chỉ c̣n… tiền. Nói như thế có vẻ hơi kiêu ngạo nhưng cảm giác đó thật sự tôi đă từng trải qua. Nói là theo Chúa th́ từ bỏ tất cả. Nhưng thật ra tôi đang lấy lại tất cả những thứ mà tôi đă tuyên bố từ bỏ. Tất cả những thứ mà một thanh niên b́nh thường có tôi đều có. Thậm chí tôi c̣n có nhiều hơn họ, và tôi tin không chỉ ḿnh tôi mà nhiều anh em Thánh gia khác cũng thế. Nhiều lúc tôi cầu nguyện và tự hỏi bản thân: tôi đang đi đúng con đường một tu sĩ Thánh gia nghèo mà Chúa muốn tôi đi hay không? Có thật là những thứ mà tôi đang có và đang làm giàu nó lên mỗi ngày là những đồng vốn mà Chúa muốn tôi đầu tư cho ḍng Thanh gia hay không? Và c̣n nhiều, rất nhiều những câu hỏi mà tôi không thể tự  trả lời được.

Tôi mơ về một cuộc sống đơn giản, được làm những công việc chân tay như Thánh gia ngày xưa, thậm chí tôi c̣n ước ao cạnh tranh công việc mở cổng nhà ḍng của anh  Romuald Hạnh đang làm rất tốt. Tôi biết nhiều người sẽ nói tôi “ ăn no rửng mỡ” nhưng đó lại là những suy nghĩ rất thật của tôi. Tôi đă từng rất tâm đắc với câu của anh Richard Công: “Ḍng chúng ta là ḍng địa phận, do thế cũng không nhất thiết phải chạy theo con số, chỉ khỏang trên dưới 50 tu sĩ là quá đủ cho một ḍng địa phận. Và anh Ninh Phán đă từng nói với tôi: một tu sĩ biết cầu nguyện đă là một tu sĩ đúng nghĩa.

H́nh ảnh đẹp nhất mà tôi c̣n lưu lại được trong những ngày đầu tiên vào nhà ḍng đó là h́nh ảnh của những tu huynh già, âm thầm làm việc và cầu nguyện. Bác Ba Roland là h́nh ảnh đẹp nhất và cũng là h́nh mẫu tôi nhắm tới cho đời tu khi tôi quyết định dấn thân cho cuộc đời dâng hiến. Thời gian sống với bác Ba tuy không nhiều, nhưng tôi thực sự “thấm” được cuộc sống của một tu sĩ Thánh gia nghèo. Những bài học về cách sống nghèo và quan tâm đến người nghèo, đến bây giờ vẫn luôn là những lời nhắc nhỏ bổ ích cho một con người hoang phí như tôi. Tôi chia sẻ với các bạn học lư do tôi đi tu là tôi t́m được h́nh bóng của tôi lúc về già trong một tu huynh ḍng Thánh gia sống tại một vùng quê. Nhưng xem ra để theo được h́nh bóng này tôi c̣n phải đi một chặng đuờng rất dài và có khi không bao giờ theo được.

Đă có những lúc tôi căm thù đồng tiền và khinh thường những ai nói  tới tiền. Những lần nhà ḍng tổ chức các buổi lễ, cái khó khăn đầu tiên đem ra để bàn lại là tiền. Tôi không muốn nói tới tầm quan trọng của tiền bởi v́ tôi thực sự không muốn hỉểu sức mạnh của nó. Tôi buồn, v́ với tôi, tiền không có sức mạnh hơn t́nh yêu và sự đ̣an kết của anh em Thánh gia. Tôi mạnh bạo nói điều này, bởi v́ t́nh anh em Thánh gia chính là động lực lớn nhất để tôi tiếp bước trên con đường theo Chúa.

          Anh Kiệt- một người anh đă hồi tục, từng chia sẻ với tôi: đừng coi ai đó là thần tượng để rồi sẽ phải thất vọng v́ sụp đổ thần tượng. Theo Chúa, hăy nh́n chính Chúa là cùng đích của đời tu. Tới bây giờ, tôi vẫn cám ơn anh Kiệt đă cho tôi những nhận định rất đúng.

Kể ra, ng̣ai tiền, tôi vẫn c̣n những thứ khác, như thế là tôi không… nghèo. Tạ ơn Chúa, ngày lại ngày cho con cảm nghiệm thêm về t́nh thương Chúa dành cho con. Khi đang viết những ḍng này, tôi nhận được tin anh Roger Phong bị tai nạn và nằm viện. Tôi chợt nghĩ về Phong như là một phép lạ mà Chúa dùng để nhắc nhở tôi rằng: có những việc ta làm ngươi sẽ không bao giờ tưởng tượng tới. Và thực sự chúa đă dùng cuộc đời anh Phong như là một phép lạ mà ít ra tới giờ này, qua các biến cố cuộc đời của anh Phong tôi phải thừa nhận đó là phép lạ. Xin Chúa thêm sức mạnh cho anh, để anh mau b́nh phục và tiếp bước trên cánh đồng truyền giáo. Truyền giáo chính là một cách làm giàu chính đáng của gia đ́nh Thánh gia.

 

Xin Chúa đừng để anh em con qúa nghèo cũng như quá giàu. Nhưng nghèo và giàu như thế nào th́ mỗi anh em chúng con cần phải suy nghĩ thêm, và trên hết xin cho chúng con nhận ra t́nh yêu thương của Chúa qua việc mỗi ngày anh em chúng con yêu thương đ̣an kết với nhau hơn. Trên hành tŕnh đi về nước trời của gia đ́nh Thánh gia, xin cho chúng con luôn biết gieo văi những hạt giống Tin mừng và tỏa sức yêu thương vào những hạt giống đó.

Tôi nghèo nhưng nếu tôi biết chia sẻ cái nghèo đó cho người anh em tôi th́ chắc chắn tôi sẽ nhận lại được sự yêu thương.

Ḥai Phú