Khủng Hoảng Căn Tính

 

Augustin Nguyễn B́nh Phương

 

Mấy tháng gần đây, ngày nào báo chí cũng đề cập đến khủng hoảng kinh tế và tác hại nghiêm trọng của nó đến đời sống của mọi tầng lớp trong xă hội, nhất là những người nghèo; số người thất nghiệp ngày một nhiều hơn. Và mới đây hơn, báo đài ở các nước Tây phương không ngừng đưa tin về cuộc « khủng hoảng » liên quan đến việc Ṭa Thánh ban sắc lệnh tha vạ tuyệt thông cho bốn vị Giám Mục thuộc Huynh Đoàn Thánh Pio X, một làn sóng chỉ trích Vatican dấy lên, trước tiên là người Do Thái, rồi đến các giám mục, linh mục, giáo dân…Khi nói đến khủng hoảng, người ta nghĩ ngay đến tác hai nghiêm trọng của nó, và những người có trách nhiệm liên quan phải sớm nhất bằng mọi giá thoát ra khỏi t́nh trạng khó khăn này. Có một loại khủng hoảng khác nghiêm trọng hơn mà tôi muốn đề cập, đó chính là khủng hoảng căn tính. Hậu quả của loại khủng hoảng này là, ḿnh không biết (hay không chắc, nghi ngờ) ḿnh là ai ? Ḿnh từ đâu tới ? Và ḿnh đi về đâu ?[*] những câu hỏi này cứ ám ảnh tôi măi, hôm nay tôi mạo muội viết về tôi, một tu sĩ Thánh Gia đang bị khủng hoảng căn tính. Tôi thành khẩn xin lỗi các bậc tiền bối đă gắng sức dạy dỗ tôi nhiều năm ṛng, thế nhưng tôi vẫn chưa thể quán triệt tư tưởng được, tôi tha thiết mong mỏi tất cả anh em, quư vị độc giả chỉ dạy, góp ư cho tôi mau mau vượt qua cơn sóng gió này.

 

Tôi là ai ?

Câu trả lời thật đơn giản rằng tôi là một tu sĩ Thánh Gia, nhưng trọng lượng của nó th́ thú thật là tôi không ghánh vác nổi, tôi đang đi t́m câu trả lời cho ḿnh. Cứ theo những điều tôi được học th́ căn tính của một tu sĩ Thánh Gia gồm những điểm chính sau : là một tu sĩ giáo dân (HP, 1), mục đích là truyền giáo bằng việc dạy giáo lư, tham gia các công tác mục vụ của địa phận và bằng đời sống chứng tá (HP, 2), sống tinh thần gia đ́nh theo linh đạo Thánh Gia (HP, 6,7, 124-131).

 

Là một tu sĩ giáo dân :

Thực tế th́ từ « giáo dân » chỉ xuất hiện lần đầu tiên trong Hiến Pháp 1983 được áp dụng chính thức cho đến ngày hôm nay. Có người bảo rằng Ḍng ta « vốn dĩ » là giáo dân, người khác lại bảo là không phải. Một số anh em thấy tầm quan trọng của chức linh mục th́ hô hào anh em kư tên vào đơn xin Bề Trên xem xét việc nhập Ḍng ta vào một Ḍng khác có chức linh mục[†], một số nữa muốn tu chính Hiến Pháp 1983 để chuyển thành Ḍng giáo sĩ, hay ít nhất th́ cũng bỏ cái từ « giáo dân » ấy đi. Thế đấy, tôi chẳng biết « căn tính » của ḿnh là giáo dân hay giáo sĩ, rồi cũng chẳng biết được trong tương lai ḿnh sẽ là ǵ ? Dẫu biểt rằng « đời thánh hiến, tự bản chất, không phải là giáo sĩ cũng chẳng phải là giáo dân »[‡] ; và đi tu là từ bỏ mọi sự để theo chân Chúa Kitô, là Đấng không có nơi gối đầu(Mt 8, 20), nhưng bỏ qua luôn cái việc biết ḿnh là ai th́ kể là cũng triệt để thật.

 

Truyền giáo bằng việc dạy giáo lư, giúp xứ :

Cái từ giáo sĩ hay giáo dân tưởng không ảnh hưởng ǵ đến đời sống thánh hiến, thế mà lại làm cho tôi loay hoay không biết phải trang bị cho ḿnh những ǵ để cho phù hợp với mục đích của Ḍng. Nếu chỉ dạy giáo lư, giúp xứ thôi th́ tôi chẳng nhất thiết phải học lấy cử nhân thần học làm ǵ, vừa mất thời gian, tốn tiền của nhà Ḍng…nói tóm lại là các cụ thường bảo « giết gà không cần dao mổ trâu ». Thế nhưng nhỡ một ngày mà tôi được Chúa chọn , được làm linh mục mà tôi không đủ khả năng, kiến thức để chu toàn trách vụ cao cả này th́ cũng gay go lắm đây, vừa xấu mặt tôi, vừa ê mặt nhà Ḍng. Có người bảo là cần phải trung thành với ơn Đoàn Sủng của Đấng sáng lập, anh em hăy noi gương các bậc tiền bối, đi truyền giáo ở vùng sâu vùng xa ; người khác lại đưa ra lư luận rằng, ơn Đoàn Sủng là ơn của Chúa Thánh Thần, là Đấng sáng tạo, ơn ấy được ban cho các Đấng sáng lập để đáp ứng nhu cầu của thời đại các Ngài, bây giờ thời đại đă thay đổi, th́ các hoạt động của Ḍng cũng phải làm sao cho thích ứng.

 

Sống tinh thần gia đ́nh theo linh đạo Thánh Gia :

Tôi vẫn tự hào về cái tinh thần ấy, trong nhà Ḍng, mọi người gọi nhau bằng anh em chú cậu bác thân thiết như gia đ́nh ruột thịt. Các Ḍng khác họ cũng sống tinh thần gia đ́nh, nhưng sao bằng Ḍng ḿnh được, v́ chúng ta sống theo linh đạo Thánh Gia, một gia đ́nh gương mẫu cho mọi gia đ́nh. Thế nhưng chỉ với cách xưng hô như đă nói ở trên mà tôi tự hào về « căn tính » của ḿnh th́ không ổn. Tôi lấy làm tiếc rằng ḿnh chưa đào sâu, thấm nhuần linh đạo Thánh Gia, từ việc tôn sùng, chiêm ngắm, bắt chước ba Đấng, đến việc hiện tại hóa tinh thần Nazareth trong đời sống ḿnh, trong tương quan với anh em, và trong tương quan với mọi người.

 

Tôi từ đâu tới ?

Từ thời đệ tử, tôi đă được học là Ḍng Thánh Gia được thành lập tại Banam, Do Đức Cha Valentin Herrgott, lập ngày 15/08/1931. Đùng một cái, hai tu huynh có học vị cao nhất nhà Ḍng, đưa ra hai ư kiến khác biệt về Đấng Sáng Lập. Tu huynh Ninh Phán trong « Truy t́m căn tính Ḍng Thánh Gia Việt Nam » th́ cho rằng cả ba vị : Cha Pianet, Đức Cha Herrgott và Cha Giuse Vulliez là các Đấng đồng sáng lập. Cũng thời điểm đó, năm 2006, tu huynh Jean Baptiste Hạnh viết quyển « Đặc Sủng của Đấng Sáng Lập » và tu huynh đă kết luận trong một cuộc họp chung rằng Cha Pianet mới là Đấng Sáng Lập. Các bậc lăo thành xưa nay vẫn xác tín rằng Đức Cha Herrgot là Đấng Sáng Lập th́ không khỏi bỡ ngỡ, bọn trẻ như tôi th́ chẳng biết theo ai, đành ngậm ngùi cùng nhau ca lên bài Dấu chấm hỏi của Thế Hiển : « cha ơi cha là ai… »

 

Tôi đi về đâu ?

Bởi đă không quán triệt được hai câu hỏi trước, cho nên làm sao có thể trả lời được về tương lai, về mục đích của ḿnh. Tôi không phải là người bi quan, nhưng cũng chẳng phải là một kẻ hoang tưởng. Tôi chấp nhận đối diện với thực tế, dù là một thực tế ngoài tầm tay của tôi. Tôi tự hỏi có phải chính v́ không định hướng được tương lai mà có nhiều anh em đă chuyển hướng ?

Ḍng Thánh Gia của tôi sắp kỉ niệm sinh nhật thứ 80, với biết bao biến cố lịch sử thăng trầm. Lịch sử là lịch sử, tôi tự hào v́ các bậc tiền bối đă khéo léo đưa con thuyền Thánh Gia có lúc như không người lái (may thay, chính Thánh Gia lái) vượt qua phong ba băo tố, để lại cho tôi hôm nay một gia sản thiêng liêng quư giá. 80 năm là khoảng thời gian đủ dài để có thể trả lời cho câu hỏi : ḿnh là ai ? ḿnh từ đâu tới ? ḿnh đi về đâu ?

Một cơn khủng hoảng không hẳn chỉ đem lại những hậu quả tiêu cực, người ta sẽ rút ra được rất nhiều bài học từ nó, người ta có thể cải cách, thay đổi, loại bỏ những ǵ không phù hợp. Tất nhiên, bỏ đi những cái đă quen thuộc không phải dễ, chấp nhận những điều mới mẻ c̣n khó hơn. Nếu làm được như vậy, người ta có quyền hy vọng vào một tương lai tốt đẹp thời « hậu » khủng hoảng. Ai cũng biết, trị bệnh th́ phải trị tận gốc, mà tôi đây th́ đang bệnh tận « căn ». Tôi không mơ ḿnh có thể tự chữa bệnh cho ḿnh được, nhưng tôi tin tưởng vào các anh em của tôi dưới mái gia đ́nh Nazareth có thể giúp tôi t́m được căn tính của ḿnh bằng sự dạy dỗ, động viên, hợp tác, cảm thông, và nhất là bằng lời cầu nguyện. Tôi dâng sự khủng hoảng của tôi cho Thánh Gia trong niềm tin và hy vọng : « Giêsu Maria Giuse, xin dâng ḷng con cùng sự sống con cho Ba Đấng, xin Ba Đấng giúp con trong ḱ lâm tử, xin soi sáng phù hộ cùng cứu giúp chúng con luôn Amen ».

                                                                              

                                                                                        

 

 


 


[*] ĐGH Phaolô VI, phát biểu với các tu sĩ Ḍng Tên trong lần Tổng Nghị thứ XXXII của Ḍng, 1974

[†] Tĩnh Tâm hè 2005

[‡] GL điều 588,1 ; LG 43