IM
LẶNG LÀ ĐỒNG Ư
Albert Nguyễn
Hoài Phú
Tính từ ngày tôi vào ḍng đến nay
đă là 15 năm, một con số khá ấn tượng với
một người trẻ như tôi và cũng từng ấy
năm tôi đă được yêu và yêu người khác cũng
như yêu Chúa là cùng đích đời tu mà tôi đang theo đuổi.
Những cũng từng ấy năm tôi phải rất vất
vả trả lời cho câu hỏi: cùng đích cho đời
tu của tôi là ǵ? Có phải là chức linh mục mà rất
nhiều người đang chờ đợi, trong đó
có gia đ́nh tôi, ḍng họ của tôi- một ḍng họ gốc
bắc với độc nhất chỉ có một người
con đi tu.
Từng ngày, tôi đă làm được
công việc giải thích cho những người xung quanh hiểu
là linh mục không phải là đích điểm đời
tu của tôi, nhưng câu hỏi khi
nào làm linh mục th́ chưa bao giờ ngừng vang vẳng
bên tai của tôi. Nhiều lúc bực ḿnh quá tôi không thèm trả
lời hay giải thích th́ lại được hiểu:
im lặng là đồng ư.
Là thế hệ trẻ của nhà ḍng, tôi được
ưu đăi rất nhiều thứ và cũng được
nằm trong số tuyển lựa ra để được
đào tạo bài bản, tôi ư thức được điều
này và luôn coi đây là hồng ân của Chúa, cũng như sự
ưu đăi đặc biêt mà nhà ḍng dành cho thế hệ
chúng tôi. Tôi không hề bị áp lực phải mang ơn nhà
ḍng, nhưng thực sự bản than tôi đang phải chới
với khi nh́n thấy viển cảnh trước mắt
của nhà ḍng mà chúng tôi phải chung tay
gánh vác.
Là một người nhận qúa nhiều đặc ân của nhà ḍng và xă hội, tôi luôn phải
nhắc nhở bản thân ḿnh trong từng hơi thở cuộc
sống là chia sẻ những đặc ấn đó lại
cho những thế hệ đàn em. Đă có những
lúc tôi tự xấu hổ với bản thân là không làm
được ǵ cho các em. Không phải
là v́ tôi không có điều kiện nhưng là v́ sự ích kỷ
và ỷ lại v́ nghĩ rằng đó là việc của
người khác.
Là một tu sĩ của ḍng thánh gia, cách đây 15 năm khi
c̣n là một chú bé mới xong cấp II tôi đă tự khẳng
định tôi sẽ trở thành một tu sĩ trọn đời và sẽ
luôn sống một cuộc sống tu
sĩ hạnh phúc. Và cho tới lúc này
đây tôi tiếp tục cám ơn Chúa v́ đă cho tôi một
cuộc sống tu sĩ hạnh phúc.
Xin các bậc đàn anh v́ t́nh huynh đệ mà
tha thứ cho tôi nếu những ḍng tâm sự này sẽ
đụng chạm và làm ai đó bị tổn
thương. Thú thật, đă có những
lúc tôi khinh thường những ai đấu tranh cho chức
linh mục, có lẽ lúc đó tôi chưa thực sự hiểu
và thông cảm với ḥan cảnh của anh em ḿnh. Tôi ích kỷ trong cái cá nhân được ưu
đăi của tôi. Tôi hạnh phúc và ngủ
quên trong những cái tôi đang đó. Tôi
tự bằng ḷng là cho dù không có chức linh mục tôi vẫn
không thua kém ai về mọi mặt (có thể bạn không
cao nhưng người khác cũng phải cúi nh́n). Và
tệ hại hơn nữa là tôi áp đặt tư tưởng
của tôi cho những lớp đàn em!
Tôi biết có nhiều em của thế hệ
sau tôi bị ảnh hưởng một phần tư
tưởng của tôi và tôi luôn cầu nguyện cùng Chúa
đừng để điều đó xảy ra thêm nữa.
Tôi luôn làm tất cả mọi thứ v́ nhà ḍng nhưng tôi
muốn những thứ tôi làm phải theo
kế họach của nhà ḍng chứ không phải theo ư tôi.
Hôm tết nguyên đán vừa
rồi, khi một người anh họ của tôi hỏi
tôi có hạnh phúc trong đời tu hay không? Tôi đă trả lời: Thiên đàng vẫn
ở trên cao nhưng chúng ta có thể làm cho cuộc sống
này hạnh phúc hơn. Anh ấy đă từng
đi tu và anh hiểu ḍng tu cũng như một tổ chức
xă hội và cũng có những vấn đề mà không phải
một sớm một chiều có thể giải quyết
được. Nếu cứ đi t́m sự
ḥan hảo sẽ không bao giờ t́m được cả.
Khi phải chứng kiến những bất
đồng về căn tính cũng như những
đường hướng phát triển của nhà ḍng thật
sự tôi rất đau ḷng. Nói cho đúng là thấy
nhục nhă và xấu hổ. Tôi chai ĺ với những
cảm xúc đó đến nỗi có lúc tôi đổi thừa
cho Chúa đă đẩy tôi vào một cuộc chơi không
cân sức.
Tất cả mọi anh em trong ḍng đều
là những người tôi yêu thương kể cả những
em đệ tử và nội trú, do đó không có lư do ǵ mà tôi
cứ im lặng măi để cuộc sống cứ trôi
qua trong hạnh phúc ích kỷ của tôi. Tôi
thèm khát những giây phút găp gỡ các em đệ tử,
tu sinh, dự tập, tập sinh và những anh em mà tôi
đă và đang đồng hành. Có thể
tôi là người không có óc cầu tiến và không có tham vọng
nên tôi không thể cảm nghiêm được cần phải
có sự thay đổi để đi lên. Tôi chấp nhận với khái niệm hạnh phúc
là những thứ ḿnh có và sử dụng nó cho cuộc sống.
Chọn con đường
dâng hiến đă là một thử thách nhưng chọn
đời sống một tu sĩ cũng là một thánh
đố ít là trong bối cảnh văn hóa xă hội Việt
Tôi suy tư tôi hiện hữu và con
người phải có đấu tranh mới có sự phát
triển. Bản thân tôi đang cảm thấy
“chới với” v́ cuộc đấu tranh cho sự phát triển
ḍng thánh gia yêu thương của tôi. Chấp
nhận im lặng cũng đă là một thử thách quá sức
chịu đựng của tôi. Tôi xin lỗi bản
thân tôi v́ đă để ḿnh im lặng lâu như thế và
cũng xin lỗi nhà ḍng và anh em v́ đă chẳng thể giải
quyết được cuộc “ khủng
hỏang về căn tính”.
Con chưa làm được ǵ cho nhà ḍng
nhưng con có nụ cười xin Chúa cho con biết nhớ
điều đó để mỗi ngày tu của con là hạnh
phúc và chia sẻ hạnh phúc cho anh em con!