CHUNG TAY XÂY DỰNG CỘNG ĐỒNG
Tu sinh Sài G̣n
Trong chương tŕnh của năm học mới, anh em tu sinh ḍng Thánh Gia rất vui mừng qua chuyến đi thăm “những người anh em AIDS giai đọan cuối” đang sống tại bệnh Nhân Ái tỉnh B́nh Phước. Những người đă bị coi như là những “ung nhọt, cặn bă, rác…” của xă hội. Trong cuộc đời của họ đă có những sai lầm, những quyết định chưa đúng đắn nhưng họ vẫn có quyền được đối xử như một con người. Dưới đây là những cảm nhận riêng của những anh em tu sinh Thánh Gia, những người đang t́m một Giêsu của đời ḿnh, Giêsu trong những người anh em nhỏ bé đang sống quanh chúng ta.
Sáng ngày 24/10/2009, chúng tôi ( 8 anh em tu sinh cộng đ̣an Văn Thánh) được xe của ṭa giám mục giáo phận TP.HCM đón tại cộng đoàn Văn Thánh. Trên chuyến xe có sự đồng hành của một Cha, một d́ Phước và một sốTu Sinh của ḍng Con Đức Mẹ Người Nghèo. Tâm trạng chung của anh em tu sinh là vừa hồi hộp pha một chút lo lắng. Hồi hộp là v́ đây không phải là chuyến đi du lịch b́nh thường. Mà là chuyến đi thăm và t́m hiểu một trong những đối tượng mà chúng tôi sẽ phục vụ như “phục vụ” chính Đức Kitô.

Trên b́nh diện là một sinh viên b́nh thường. Qua chuyến đi chúng tôi có nhiều những cảm nhận sâu sắc và toàn diện hơn về xă hội Việt Nam hiện tại và trong tương lai. Một xă hội mà những người bệnh nhân HIV chưa được xă hội quan tâm và biết đến nhiều. Khi về trường đại học tôi có “ khoe” với các bạn của tôi. Nhưng phần lớn họ vẫn chưa biết ǵ về bệnh viện Nhân Ái - một bệnh viện lớn cho cả khu vực phía Nam dành cho bệnh nhân AIDS giai đọan cuối. Xă hội chúng ta chưa quan tâm nhiều đến những người bệnh và họ thường chết v́ sự phân biệt đối xử của chúng ta hơn là do căn của họ gây ra. Khi bạn dạo quanh các con phố ở TP.HCM th́ bạn rất dễ dàng nhận ra sự phân biệt đối xử này. C̣n tại bệnh viện Nhân Ái, mọi người rất dễ dàng nhận ra những bệnh nhân ái được đối xử như là chính họ.
Bệnh viện có 4 khu vực lớn dành cho bệnh nhân gồm :
Khu A: những người c̣n khỏe (giai đoạn 1)
Khu B : những người có sức khỏe trung b́nh (giai đoạn 2)
Khu C : những bệnh đă suy yếu và có thể bị tử vong trong thời gian ngắn.
Khu mai táng : là nơi thiêu và lấy hài cốt.

Bệnh viện được đặt ở một nơi rất xa thành phố Hồ Chí Minh - khỏang 200km và mất khỏang 4h đi xe, một khu vực rất ít dân cư và gần với biên giới Campuchia. Các khu vực của trung tâm được bao quanh bởi các hàng rào kiên cố và cao. Mỗi khu vực có một cổng lớn và có bảo vệ. Vào thời điểm chúng tôi tới th́ bệnh viện có khoảng 300 bệnh nhân nhưng chúng tôi rất hiếm khi thấy có người nhà đến đó chăm sóc cho họ. Mà chỉ có các y tá, bác sĩ và các d́ phước các linh mục giúp đỡ họ. Tôi có thể cảm nhận được sự buồn bă và hơi thất vọng trên gương mặt các bệnh nhân. H́nh ảnh đó rất trái ngược với h́nh ảnh tại các bệnh viện lớn ở TP.HCM và các thành phố lớn. Một người bệnh th́ có rất nhiều người thân trong gia đ́nh bạn bè. Tôi tự hỏi, phải chăng những người bệnh nhân HIV này hết giá trị đóng góp cho xă hội nên họ bị đối xử như thế sao? Người ta chỉ đến với nhau v́ quyền lợi, tiền bạc và danh vọng thôi sao? V́ vậy chúng ta cần phải giáo dục thế hệ trẻ ngay từ bây giờ những kiến thức các căn bệnh thế kỉ và cách pḥng chống. Để họ đối xử tốt hơn với người bệnh, xua tan những sự ḱ thị phân biệt. Để xă hội mà chúng ta sống ngày càng tốt hơn, ngày càng ấm áp t́nh người hơn.

Trong hai ngày ngắn ngủi tại bệnh viện Nhân Ái, tôi cảm thấy có cái ǵ đó rất kính trọng và biết ơn những “ bệnh nhân” và những người phục vụ tại bệnh viện này. Điều làm tôi ngỡ ngàng nhất là t́nh thần của họ th́ thật tuyệt vời. Họ vẫn vui tươi, tin tưởng vào cuộc sống tin tưởng vào ngày mai tươi sáng cho dù cuộc đời của họ chỉ c̣n tính bằng những ngày tháng ngắn ngủi và mong manh. Trong khuôn viên các khu vực chúng tôi đến thăm, các bệnh nhân rất vui vẻ chào chúng tôi. Cho dù biết rằng chúng tôi hơi “ngại” tiếp xúc họ. Họ sống với nhau như một gia đ́nh, những bệnh nhân c̣n khỏe giúp đỡ những người yếu hơn. Họ chăm lo cho nhau, động viên nhau, an ủi nhau và sinh hoạt cùng nhau.
Bên cạnh đó chúng tôi cũng cảm thấy vui mừng v́ c̣n có những người dám can đảm hy sinh, dám từ bỏ để đến và phục vụ các bệnh nhân này. Họ biết rằng khi phục vụ chăm sóc các bệnh nhân này rất có thể xảy ra các trường hợp không may mắn. Nhưng họ vẫn can đảm phục vụ và hăng say phục vụ. Họ là những ngọn đuốc xua tan những bóng đêm c̣n bao phủ chúng ta. Bóng đêm của sự ích kỉ, hẹp ḥi, kỳ thị, xa lánh,….

Chúng tôi cũng là những người đang tập sống đời phục vụ sống cuộc đời dấn thân theo Đức Kitô. Chúng tôi và những người trẻ hôm nay cần có nhiều và nhiều hơn nữa những chuyến đi thực tế như thế này. Để chúng tôi có cái nh́n đúng đắn và tích cực hơn về vai tṛ và nhiệm vụ của người trẻ hôm nay. Chúng ta cần phải làm ǵ ? và làm như thế nào ? Đó là câu hỏi mà mỗi người chúng ta nên suy nghĩ và hăy làm theo những ǵ mà chúng ta nghĩ. Hăy luôn nhớ một điều: chúng ta làm những công việc của Chúa muốn chúng ta làm và như thế chúng ta se có Chúa luôn đồng hành.