YÊU THƯƠNG- KHỞI NGUỒN CỦA HẠNH PHÚC
YÊU THƯƠNG TRONG TƯ TƯỞNG VÀ T̀NH CẢM.
Không thể mến Chúa mà đồng thời lại không yêu thương người ta. “ Kẻ kính mến Chúa cũng phải yêu thương anh em ḿnh” (1Gioan 4,21). Đă mến Chúa th́ bắt buộc phải yêu thương anh em ḿnh. “Ai nói, tôi mến Chúa mà lại ghét anh em ḿnh là nói dối” (1Gioan 4,20). Trong Mt 30,40: “Nếu các ngươi làm cho một trong số những người rốt hết trong số anh em Ta, đó là các người làm cho chính Ta”. Muốn biết ai có ḷng kính mến Chúa bao nhiêu hăy xem kẻ ấy yêu người khác như thế nào.
Ở ngoài đời, nhân đức yêu thương có thể không được đề cao, nhưng trong ḍng tu nhân đức này chính là kim chỉ nam cho con đường dâng hiến. Nếu các thành viên trong nhà ḍng càng yêu thương nhau, người này thấy người khác hạnh phúc cũng vui hưởng như là phúc của ḿnh th́ đó chính là thiên đàng của trần gian. Trong Gioan 27,11 “xin Cha ǵn giữ chúng để chúng yêu thương nhau, kết hợp cùng nhau nên một như Cha và Con”. Trong Is 6,9: “Chó sói sẽ ở với chiên con, báo sẽ ngủ chung với dê con, không con nào làm hại con nào, không con nào chực cắn con nào”. Ở một nhà ḍng mà các thành viên chỉ nói tốt cho nhau, yêu mến nhau, yêu thương nhau như anh em ruột thịt th́ c̣n ǵ bằng. Tiếng gọi anh em chính là thể hiện sự liên kết gia đ́nh, xuất phát từ t́nh yêu thương chứ không phải bằng cốt nhục. Đức yêu thương là sợi dây lien lạc làm ta yêu mến nhau hơn.
Trong kinh thánh chính Chúa Giêsu đă dậy chúng ta phải yêu thương nhau:
“ Anh em hăy mặc lấy ḷng yêu thương nhau như các kẻ đă được Chúa chọn (Colose 3,12). Chiếc áo ḍng chúng ta đang mặc bao kín chúng ta, v́ thế trong mọi việc chúng ta làm cũng phải bao trùm một t́nh yêu thương như chiếc áo ḍng chúng ta khoác trên người.
Mt 7,11: “Các ngươi đừng xét đoán ai, để các ngươi không bị xét đoán”. Sự xét đoán ở đây phải hiểu theo nghĩa là nếu điều đó ta không có căn cứ chắc chắn v́ nếu có lẽ chính đáng cho ta hồ nghi th́ sự xét đoán đó không có lỗi ǵ. Nhưng cách chắc chắn hơn cả là chỉ đoán ư lành cho kẻ khác . Trong thư gửi Côrintô 13,5 Phao lô có viết: “kẻ có đức yêu thương không nghĩ sự trái”.
Khi có người anh em gặp phải sự đau khổ, ốm đau, “tai nạn”, buồn sầu… th́ đức yêu thương buộc chúng ta phải chia buồn ít là trong ư chí, trong lời kinh nguyện.
Chia buồn trong ư chí nghĩa là ở phần thượng trong linh hồn. V́ nếu người thù nghịch với ta gặp sứ khốn khó, th́ trong t́nh cảm tự nhiên của con người ta sẽ lấy làm vui thú ít nhiều, điều này không thể tránh khỏi. Nhưng đừng để sự vúi thú về sự khốn khó của người khác cứ lớn lên măi. V́ như thế chính là chúng ta đang cộng tác với ma quỷ để đẩy người anh em của ḿnh vào bước đường cùng. Hơn lúc nào hết, chúng ta cần đến với người anh em đó để chia sẻ và cầu nguyện cho người anh em đó và cho chính ḿnh.
YÊU THƯƠNG TRONG LờI NÓI
Muốn giữ đức yêu thương trong lời nói, trước hết phải ra sức đừng nói xấu ai. Để tránh điều này chỉ có một cách duy nhất là phải học cách nói tốt về người khác. Chúng ta phải ra sức tránh mọi lời nói làm tổn thương đến người khác. Đừng nói hành các đấng bề trên v́ như thế không chỉ làm phương hại đến danh tiếng của các đấng mà c̣n làm cho anh em không c̣n nghe lời các đấng bề trên nữa.
Không những có tôi khi vu vạ cho người khác những sự không có, hoặc xuyên tạc sự thật cho ra nặng hơn hoặc tố những chuyện kín của người ta mà c̣n có tội khi người khác làm việc nhân đức mà ḿnh cắt nghĩa về đàng trái hặc buộc cho kẻ ấy có chủ ư xấu. Khi thấy kẻ khác nói xấu ai đó ta đừng đem chuyện đó kể lại cho người bị nói xấu v́ đó là nguyên cớ sinh nhiều sự bất thuận thù hằn nhau.
Khi có chuyện chúng ta nên hạn chế những lời nói chơi có thể gây hiểu lầm. Lời nói chơi nhưng mất ḷng người ta cũng là lỗi đức yêu thương và trái lời Chúa dạy: Ai muốn kẻ khác làm cho ḿnh thế nào th́ hăy làm cho người khác như vậy( Mt 7,12). Chúng ta cũng không nên bất cứ cái ǵ cũng phải tranh luận cho sáng tỏ. Có khi lúc đầu chúng ta tranh luận với mục đích là làm cho sáng tỏ vấn đề nhưng sau đó v́ hăng say tranh luận dẫn đến căi cọ, chửi rủa nhau và dẫn tới là lỗi đức yêu thương.
Thánh Phaolo cũng dạy chúng ta: “Đức yêu thương th́ nhẫn lại “(Corinto 8, 4-7). Nếu chúng ta không nhịn nết xấu của người khác th́ chúng ta không có đức yêu thương. Ở đời dù ai có nhân đức đến đâu cũng phải có khuyết điểm. Nếu ta muốn mọi người yêu thương ta, dung xá cho ta th́ ta cũng phải làm vậy cho mọi người như thánh Phaolo đă dạy trong thư gủi Galat: “Anh em hăy nâng đỡ gánh nặng cho nhau”.
ĐứC YÊU THƯƠNG TRONG VIệC LÀM
Chúng ta phải sẵn sàng giúp đỡ nhau trong nhưng công việc hàng ngày.
Thư 1 Gioan viết cho các môn đệ: “Hỡi các con, đừng yêu thương ngoài môi miệng, hăy yêu thương bằng việc làm”. Trong Tobia 12, 9: “Kẻ làm phúc bố thí th́ được khỏi chết được khỏi tội lỗi, được Chúa ghé mắt thương xót và ban cho sự sống đời đời”.
Bố thí ở đây không chỉ hiểu là cho tiền bạc đồ vật mà chỉ về hết mọi cách giúp đỡ khác như thánh Gioan viết: “Kẻ thấy anh em phải cơn tũng quẫn mà đóng cửa ḷng lại, nghĩa là có thể chia sẻ được mà không chia sẻ th́ lẽ nào lại có ḷng yêu mến” (1Gioan 3,17). Chúng ta giúp đỡ người khác bao nhiêu Chúa sẽ trả lại cho chúng ta bấy nhiêu. “Các ngươi đong đấu nào sẽ được đong trả lại bằng đấu ấy” (Mt 7, 2)
Trong các việc làm yêu thương người khác, nhiệt thành giúp đỡ phần linh hồn là việc làm tốt lành hơn cả. Thánh Giacôbê nói: “đưa một người tội lỗi trở về đàng lành ấy là cứu được một linh hồn khỏi chết đời đời và che lấp được vô số tội lỗi của ḿnh”.
Chúng ta đưa những người tội lỗi trở về bằng cách nào? Chúa Giêsu đă khuyên chúng ta: “Các ngươi hăy làm gương sáng cho người ta để họ trông thấy việc các ngươi làm mà khen ngợi Cha của các ngươi trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5,16). Những việc làm đơn sơ hàng ngày như: đạo đức hăm ḿnh, chăm giữ kỷ luật, sốt sắng nguyện ngắm… đặc biệt là biết quan tâm những người kém may mắn hơn ḿnh chính là những việc làm yêu người và làm đẹp ḷng Chúa.
Câu chuyện sau đây sẽ cho chúng ta thấy sự khác biệt giữa thiên đàng và hỏa ngục.
Một nhà báo được lên thiên đàng và xuống hỏa ngục để viết phóng sự về đời sống của những cư dân tại những nơi đó.
Sau một cuộc hành tŕnh vất vả, anh ta tới địa ngục vào đúng giờ ăn trưa. Anh ta rất đỗi ngạc nhiên khi thấy trên bàn ăn bày la liệt những đồ ăn ngon đang bốc khói tỏa hương thơm phức làm anh phát thèm. Nhưng khi các công dân của hỏa ngục tiến vào pḥng ăn, anh nhà báo ngạc nhiên hơn nữa v́ thấy họ ốm o gầy ṃn, chỉ c̣n xương bọc da, có những người đi không muốn nổi.
Anh nhà báo rất đỗi sửng sốt khi chứng kiến cách họ dùng bữa. V́ muỗm nĩa rất dài buộc chặt vào tay nên họ không thể đưa thức ăn vào miệng được. Dầu vậy, họ vẫn ra sức cố gắng. Nhưng vô ích, thức ăn không bao giờ vào được miệng của họ mà thường rớt ra ngoài. Tệ hơn nữa là họ tranh dành nhau. Có những người bực bội v́ không đưa thức ăn vào miệng được nên vùng muỗm nĩa thành khí giới để đánh nhau với người khác. Thật là một cảnh tuyệt vọng , một băi chiến trường. Khi chuông báo giờ ăn đă hết, họ rời pḥng ăn mà không ai được miếng nào vào miệng.
Quá sợ hăi, anh nhà báo bỏ địa ngục để lên lên đàng. Anh ta cũng đến đúng vào giờ ăn. Bàn ăn cũng đầy những thức ăn ngon. Quan sát những cư dân ở đây, anh ta thấy ai cũng tươi cười hạnh phúc khỏe mạnh. Hai tay họ cũng cột chặt những muỗm nĩa dài. Nhưng thay v́ cố đưa thức ăn vào miệng ḿnh, họ lại dung muỗm nĩa đút thức ăn cho người khác. V́ thế mà mọi người đều ăn uống vui vẻ và no nê. Pḥng ăn vang tiếng cười măn nguyện ấm cúng.
Thánh Phaolo nhắc lại lời Chúa: “Cho đi th́ có phúc hơn nhận”. Chúng ta cũng không quên lời dặn của Chúa Giêsu: “Các con hăy cho đi th́ sẽ được cho lại, người ta sẽ đong đấu hảo hạng đă dằn, đă lắc mà đổ đầy vạt áo các con”.
Câu chuyện trên đây cho ta thấy nguyên nhân bất hạnh ở hỏa ngục là sự ích kỉ, và nguyên nhân của hạnh phúc trên thiên đàng chính là có t́nh thương yêu nhau. Bao nhiêu tranh chấp, bao nhiêu khốn cùng, bao nhiêu bất hạnh lan tràn khắp nơi, đă làm cho mặt đất tốt đẹp này trở thành hỏa ngục, cũng chính v́ sự ích kỷ của con người.
Chỉ có t́nh thương, quảng đại, biết quên ḿnh nghĩ đến người khác, biết hy sinh tư lợi để phục vụ người khác mới đem lại cho con người niềm vui và hạnh phúc đích thực. Cũng nhờ thế thiên đàng sẽ hiện diện trên mặt đất chúng ta đang sống.
Lạy Chúa, xin đừng để con măi phải suy nghĩ về câu nói: thiên đàng vẫn ở trên cao!
Có mượn một số ư tưởng và gợi ư từ các sách.
Albert Hoài Phú
(Bài tĩnh tâm cho các em tu sinh
công đoàn Văn Thánh tháng 12 – 2009)