TÔI ĐĂ THẤY MỘT THẾ GIỚI

 

 

Mỗi ngày mới của chúng ta là một niềm vui, những dự định mới, những hoạt động mới. Chúng ta sẽ thực hiện những dự đinh và kế hoạch này vào ngày mai? Tuần tới? Tháng tới? Hoặc cũng có thể không bao giờ thực hiện nó được. Chắc chắn mọi người chúng ta rồi cũng sẽ đến lúc không c̣n  nh́n thấy thế giới này nữa, không được hít thở bầu không khí này nữa, và quay trở lại với cát bụi. Sẽ không có nhiều người nghĩ đến lúc nào ḿnh sẽ chết, lúc nào ḿnh phải rời bỏ thế gian này, luôn vô tư và chẳng cần nghĩ ngợi ǵ. Nhưng có những con người đang ngày đêm sống chung với tử thần, không biết lúc nào lưỡi hái của tử thần sẽ hạ xuống, rất gần thôi, gần lắm, họ biết như thế. Họ là những con người có thể nói là bị xă hội xa lánh, bị những người khác coi thường, bị căn bệnh trong người họ đang hành hạ từng ngày, căn bệnh của thế kỉ - HIV/AIDS.

Một bệnh viện với những bệnh nhân có “H” (HIV) thường được xây dựng ở những nơi rất ít tiếp xúc với cộng đồng, với xă hội. Một trong những bệnh viện tôi biết và đă đến là Bệnh Viện Nhân Ái tại tỉnh B́nh Phước. Suốt hơn 4 giờ trên chuyến xe từ TP.HCM đến bệnh viện, tôi luôn băn khoăn rằng: ḿnh sẽ làm ǵ khi tới đó? Nói những ǵ? V́ trước đó tôi chưa bao giờ tiếp xúc với những con người này. Cho dù rằng tôi đă có chút kiến thức qua việc tham gia một vài buổi truyền thông về HIV/AIDS. Tôi đă được cung cấp những kiến thức pḥng bệnh cho ḿnh và người thân, và hướng dẫn những thân nhân của những người có “H” chăm sóc một cách tốt nhất cho họ. Nhưng thực tế thật khó để mà tôi có thể tiếp xúc với những người có “H”. Đặc biệt với người chưa có kinh nghiệm trong việc này như tôi.

Những suy nghĩ về những người có “H” đang nối tiếp chạy qua đầu tôi như những hàng cây hai bên đường đang chạy lui về phía sau tôi. Chợt trước mắt tôi, một cánh cổng với hàng chữ “BỆNH VIÊN NHÂN ÁI” dần hiện ra cùng với sự di chuyển dần của tôi vào cổng. Một khuân viên khá rộng nằm trên một ngọn đồi nhiều cây, có các khu riêng cho nhân viên và bệnh nhân, tỏa một bầu không khí lạnh lẽo khó tả, lan rộng khắp các khu trong bệnh viên.

Trước khi lên đây, tôi được kể rằng: ngày nào ở đây cũng có người nhiễm “H” chết. Một cái chết đă biết trước nhưng nó thật bất ngờ khi đến. Những con người đó biết rằng: ḿnh sẽ ra đi măi vào một ngày sẽ gần lắm, rất gần, từ cái ngày mà họ đă bị trượt chân khỏi cuộc đời, bị mất đi ước mơ,… và có thể là tất cả. Họ không dám nghĩ đến ngày mai, không dự định, không tính toán v́ có thể mai họ đă nằm trong một “cái hộp” được đóng kín, không bao giờ cử động để có thể thực hiện được những dự định cho tương lai. Điều đó thật đáng buồn đối với một con người giống như chúng ta đúng không?

Không chỉ có thế, họ cũng không thể tự chăm sóc cho bản thân, trở thành một gánh nặng cho xă hội. Họ bị cô lập ở một thế giới khác, thế giới đó cũng đang tồn tại song song với cuộc sống của chúng ta, một thế giới mà ít ai biết và quan tâm đến nó, v́ sao? Phải chăng chúng ta đă quá chăm chú vào những ǵ họ đă phạm sai lầm, không dám mở ḷng ḿnh để những ǵ họ đă lỡ lầm lúc nào đó có cơ hội được sửa đổi. Con người th́ ắt hẳn sẽ có sai lầm, nhưng chính chúng ta nh́n nó như thế nào, xem xét quá khứ hay hiện tại? Quan sát tiêu cực hay tích cực? Những con người đó có thể sửa đổi tốt như thế nào cũng nhờ vào chính những ǵ ta làm đối với họ.

Đối với họ mỗi ngày được thức dậy là một niềm hạnh phúc, và niềm hạnh phúc đó được vun đắp thêm khi có những t́nh cảm mới được nảy mầm. Ở bệnh viện này có ba khoa, được ngăn bởi các bức tường cao và một cánh cổng thông với nhau nhưng luôn được đóng kín. Tôi được đến thăm khoa có các bệnh nhân nặng nhất. H́nh ảnh đầu tiên tôi gặp khi bước vào cổng là một chuyện t́nh “cửa sắt”. Một đôi trai gái khác khoa ngồi khuất mặt nhau bởi cánh cửa sắt, luồn tay phía dưới cách cửa, tay nắm tay và cùng tâm sự, chia sẻ. Tôi cùng những người khác bước vào, rất tự nhiên họ chào hỏi và tiếp tục quay lại với nửa kia của ḿnh, có vẻ như đối với họ thời gian bây giờ thật quư báu, thật gấp gáp. Tôi được kể rằng: họ không phải cặp duy nhất ở đây. C̣n những đôi khác nữa, dù có nắng gắt hay mưa tầm tă, vẫn thời gian đó, vẫn chỗ hẹn đó, không có ai ngồi một ḿnh, t́nh yêu của họ được duy tŕ cùng với sự sống và niềm vui nhỏ bé  tại cái nơi mà cái chết luôn đe dọa sự sống này. Điều bây giờ họ cần là một sự cảm thông, sự quan tâm, chia sẻ. Chính mỗi người chúng ta hăy là những người bắt đầu mọi việc ḿnh có thể để mang lại cho họ sự ấm áp, niềm hy vọng, đặt sự vui tươi vào cuộc sống rằng: họ thấy họ vẫn được quan tâm trong xă hội to lớn này.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong xă hội không phải không c̣n những ḷng nhiệt huyết, những con tim tràn đầy t́nh thương mạnh mẽ, sẵn sàng chăm sóc và đồng hành cùng những người đă gần như bị tránh xa này. Đó là những bác sĩ, nhân viên ở đây, và c̣n có các sơ ở các Ḍng khác nhau xây dưng nên một cộng đoàn nhỏ đầy t́nh cảm ở đây cùng làm việc với nhau. Chúng ta cũng có tấm ḷng yêu thương người khác chứ? Tất nhiên, nhưng chắc chưa đủ to lớn và lại càng nhỏ bé hơn trước những con người như thế. Họ làm việc bằng cả con tim và t́nh yêu, luôn phiên nhau chăm sóc những người có “H”, ngay cả ngày Chúa nhật, các ngày nghỉ lễ, và nhất là ngày tết. Ngày mà mọi người đều muốn trở về cùng gia đ́nh để cảm nhận được sự ấm cúng cùng gia đ́nh của ḿnh. Tôi nghĩ rằng: chắc họ cũng xem ở đây cũng là một gia đ́nh, một đại gia đ́nh, mà niềm vui của họ là được chăm sóc các thành viên trong gia đ́nh này. Với những kiến thức được trang bị, họ là những Bác sĩ chuyên nghiệp, có kiến thức chuyên môn cao. Cũng với những con người này với t́nh yêu và ḷng đam mê, họ là người bạn cùng chia sẻ với người có “H”  như là một người thân ở bên cạnh trong những giây phút cuối của cuộc đời .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đoàn của tôi khi đến đây, v́ thời gian ít nên chúng tôi chỉ đi đến thăm một khoa, chúng tôi được tiếp đón với sự nồng hậu, tất cả mọi người đều thân thiện, đặc biệt là những bệnh nhân. Chúng tôi được chào đón như những người thân ở xa về. Chúng tôi đi đến tất cả các bệnh nhân của khoa, thăm hỏi, nói chuyện, và sẵn sàng giúp nếu họ cần. Bên trong cùng là pḥng cấp cứu cho những bệnh nhân với những triệu chứng ở mức độ cao hơn và cơ thể yếu hơn, cần có sự chăm sóc đặc biệt thường trực của các nhân viên. Việc đi lại cũng khó khăn nên họ ít đi ra ngoài, v́ thế niềm vui của họ chỉ là tṛ chuyện với những người xung quanh cũng có những tâm sự có thể là giống ḿnh. Trở ra ngoài một chút là những người có kháng thể mạnh hơn nên có thể khỏe hơn. Một số người c̣n có những biệt tài riêng về văn nghệ. Chúng tôi cùng ngồi tụ họp lại thành ṿng tại một hành lang nhỏ, người đàn, người hát, cả đến cái xô cũng được tận dụng để làm nhạc cụ, thể hiện tài năng văn nghệ của ḿnh. Một bầu không khí nhộn nhịp, náo động cả một khu vực đă yên tĩnh từ khi chúng tôi tới đây. Mọi người cùng hát, cùng cười, mọi lo lắng như tan biến mất khỏi mỗi người, dù rằng chắc hẳn những điều bận tâm đó là khác nhau. Các bài hát cứ nối tiếp nhau được cất lên như một liên khúc tưởng như không muốn kết thúc.

 

 

 

 

Nhưng rồi buổi tiệc nào cũng phải tan, nhưng niềm hạnh phúc th́ chắc sẽ c̣n măi. Chúng tôi ra về trong những cái vẫy tay như không mỏi ra đến tận cổng, chỉ kết thúc khi chúng tôi ra khỏi hẳn cổng của khoa. Không biết những người trong đoàn như thế nào, nhưng với tôi, việc này thật vui, thật ư nghĩa khi được đến đây.Vui, v́ chính tôi đă góp phần nhỏ nào đó mang được niềm vui cho những người ở đây, được chia sẻ với họ. Ư nghĩa v́ phần nào tôi hiểu thêm về cuộc sống, được nh́n cuộc sống ở một mặt khác không tươi đẹp như những ǵ tôi đă từng thấy ở ngoài. Tôi cũng có thêm được nhiều hiểu biết mà không có sách vở nào có thể mang lại cho tôi tốt hơn.

Trên đường trở về thành phố, những suy nghĩ lại chạy trong đầu tôi. Nhưng bây giờ là những h́nh ảnh của những con người đang cố gắng sống những ngày cuối của ḿnh, những con người đang cần những tấm ḷng quan tâm, cần những trái tim thông cảm. Mỗi người chúng ta hăy là những tấm ḷng, những trái tim đó. Chính chúng ta cũng cần những “thức ăn” cho tinh thần như vậy, c̣n đối với họ th́ càng cần hơn nữa. Đến với thế giới của những người có “H” chúng ta sẽ có được những “thức ăn” tốt nhất cho trái tim đang đói của chúng ta như chúng ta xoa dịu cho những trai tim của những bệnh nhân khác.

 

Lạy Chúa! Con đă nh́n thấy một thế giới khác. Một thế giới với những Giêsu quằn quại đau đớn đối diện với cái chết. Một thế giới có những con người ngày đêm chăm sóc những Giêsu bị bỏ rơi.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết mở ḷng của ḿnh hơn, để quan tâm chăm sóc cho những người đang cần chúng con như chúng con cần Chúa. Xin cũng gửi t́nh yêu của Ngài để tiếp sức cho chúng con. Xin Ngài cũng luôn đồng hành cùng những bệnh nhân, nâng đỡ họ, ủi an họ, cho dù rằng trong số họ có những người chưa nhận biết Chúa, v́ Ngài là Đấng giàu ḷng nhân ái xin hăy đón nhận họ. Và con cũng xin Ngài trả công xứng đáng cho những con người đă dám hy sinh để chăm sóc vết thương của Ngài đang bị nhiễm trùng và lở loét.

Xin cho con cũng biết mở ḷng để đến với những con người đang sống dưới bờ vực thẳm kia.

 

9H.