TÂM S NGÀY 20/11

 

S

au những năm học phổ thông với những kỷ niệm rất đẹp của thời học tṛ, Tôi – một sinh viên mới - cũng đă dần quen được với môi trường mới. Môi trường Đại Học với vài khó khăn nhỏ sau vài tháng - học tập, cuộc sống, lớp học, bạn bè, thầy cô, các mối quan hệ xă hội …tất cả đều mới. Nó làm cho tôi cảm thấy vừa thích thú vừa khó chịu. Thích thú là tôi có cơ hội khám phá những cái mới. Khó chịu ở chỗ là thời gian lên lớp của giáo viên khá ít, v́ thế nên khó mà tạo được những mối quan hệ thân thiết với thầy cô. Ngày 20 tháng 11 đă gần tới, tôi không biết lớp tôi có tổ chức chúc mừng hay không hoặc là sẽ có bất ngờ lớn đột xuất. Nhưng, với tôi th́ cứ đến ngày này là những kỉ niệm về thầy cô lại trở về trong tôi và như muốn bừng cháy lên.

L

 úc c̣n tiểu học, đối với tôi ngày 20/11 là ngày để thầy cô và chúng tôi được nghỉ. Chúng tôi có nhiệm vụ tặng quà cho thầy cô để thầy cô vui vẻ và tiếp tục dạy chúng tôi. Chúng tôi cũng hy vọng những món quà nhỏ của ḿnh sẽ “được ḷng” thầy cô và sẽ được thầy cô ưu đăi đặc biệt hơn -  thật ngốc nghếch đúng không các bạn. Chính cái ư nghĩ đó đă bám lấy tôi suốt những năm tiểu học. Nó như bàn tay người mẹ giữ lấy đứa bé khi nó tập đi. Rồi khi đứa bé đă lớn th́ bàn tay đó cũng phải buông ra, để thay vào đó những cái nh́n khác hơn đối với ngày 20/11.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thời cấp II, tôi có thể hiểu về ngày 20 tháng 11 có sự đặc biệt hơn, là ngày dành cho giáo viên. Ngày mà các giáo viên được nhớ đến với những công lao, tâm huyết, những kiến thức đă truyền dạy cho học sinh của ḿnh. Chúng tôi, những học sinh cần bày tỏ ḷng biết ơn của ḿnh bằng sự quan tâm tới thầy cô hơn cùng với việc có trách nhiệm hơn trong học tập. Ở thời điểm này th́ những suy nghĩ của tôi cũng đă gần đúng nhưng chưa hoàn chỉnh cho lắm. Ư nghĩa của ngày Nhà Giáo Việt Nam - ngày dành cho những con người đầy nhiệt huyết, tận tụy với công việc mà ḿnh yêu thích, một sự hi sinh lớn lao…, ngày 20 tháng 11 không chỉ đơn thuần là ngày để nhớ về giáo viên.

Với những hiểu biết nhiều hơn ở cấp III, thời gian mà tôi có cách nh́n ngày Nhà Giáo Việt Nam có ư nghĩa hơn. Thời gian mà những cảm xúc nhạy bén của tôi được bộc lộ. Thời gian mà tôi cảm nhận sâu sắc về những kinh nghiệm sống: “Không thầy đố mày làm nên”, “một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy”…Chính những cảm nghiệm đó đă tạo nên sự thân thiết cho quan hệ giữa thầy cô và học tṛ của ḿnh. Ngày 20/11 thời cấp III của tôi là cơ hội tốt nhất để  tôi được nói chuyện nhiều hơn và chia sẻ nhiều hơn về những thắc mắc với thầy cô của tôi. Đây cũng là cơ hội để thầy cô “chắp cánh” cho tôi vững vàng hơn trước khi “bay” vào đời.

Ngày 20/ 11 không chỉ là ngày dành tặng cho thầy cô những món quà có giá trị, ngày tri ân thầy cô nữa! Đây là ngày để các học sinh có thể hiểu về các giáo viên, nỗ lực phấn đấu hơn với những ǵ thầy cô đă bỏ ra cho các học sinh. Với tôi – ngày 20 tháng 11- c̣n là ngày mà tôi cảm nhận được t́nh yêu thương và sự quan tâm của thầy cô. C̣n các bạn cảm nhận ngày này như thế nào? Với thời đại như bây giờ th́ tôi không chắc có nhiều người cảm nhận giống như tôi hay không? Một số các bạn học sinh ham chơi, đua đ̣i, muốn tự khẳng định ḿnh cho dù chưa đủ bản lĩnh,… Đó cũng là những mối bận tâm, lo lắng nhất của thầy cô.

Có những bạn học sinh than rằng: “lớp ḿnh đang bị “bà” toán “đè” nè”. Lư do chỉ v́ cô giáo cho cả lớp nhận tiết C. Điểm số là những lư do để học tṛ thắc mắc và căi với thầy cô, tự cho rằng thầy cô thiên vị, trù dập và… c̣n hơn thế nữa, những học sinh đó chỉ nghĩ một khía cạnh cho rằng ḿnh đúng, nếu các bạn thử nh́n theo một cách khác là lớp ḿnh đă học tiết đó như thế nào? Khi chấm một bài khiểm tra, phê một giờ C, đối với thầy cô là cả một sự cân nhắc kĩ để có thể cho học sinh tự biết rằng sai và sửa đổi, đó là sự mong muốn những học sinh tự trưởng thành hơn.

 Một “tội” nữa mà giáo viên hay bị “khép” vào đó là không ủng hộ những học tṛ tham gia chơi game, hip hop, ăn chơi đua đ̣i… cho đúng “gu” với thời đại. Nhưng sự thật là học tṛ chẳng sai khi hưởng ứng những cái mới, nhưng v́... c̣n ít kinh nghiệm, nên các bạn hơi nóng vội và nhiều khi “lậm” cái mới quá đà mà không cần biết nó xấu hay tốt. Để khi xảy ra trường hợp vẹo cổ, găy tay v́ chơi hip hop không đúng cách, những vụ “vượt rào” lầm lỡ trong những ḱ đi chơi xa, những cạm bẫy trên net... th́ mới nhận ra “thầy cô, người lớn đă nói đúng” có phải là đă muộn không? Hăy hiểu cho những “khó tính”, những “ḱm kẹp” của thầy cô, bởi thầy cô nh́n xa trông rộng hơn, và luôn muốn cho học tṛ sống đúng mực và an toàn mà thôi, thầy cô cũng luôn cố gắng “up-date” những thông tin mới bằng cách “online” đọc báo và để hiểu tâm lư học tṛ hơn.

Thầy cô cũng không đành ngồi yên đâu!

T

hử tính sơ sơ mỗi thầy cô dạy khoảng 8 lớp, truyền đạt kiến thức, quan tâm, nhớ mặt, nhớ tên, nhớ tính t́nh và làm vừa ḷng được gần 400 con người khó tính như thế, thầy cô phải cực ḱ giỏi và tâm huyết. Và c̣n có cả một niềm đam mê với nghề giáo. Chính v́ thế, trước khi cất tiếng trách móc hay giữ trong ḷng nỗi ấm ức về những người đang dạy dỗ ḿnh, bạn hăy nghĩ đến những khó khăn, những cố gắng mà thầy cô đang gặp, đang làm để ngày càng hiểu học tṛ hơn, giúp các bạn vững vàng hơn trên con đường trở thành một con người có ích cho xă hội.

Xin chân thành tri ân tất cả các thầy cô đă đi qua cuộc đời của tôi và tri ân những cảm xúc rất thật mà thây cô đă mang lai cho em. Em xin mang tất cả những t́nh cảm này vào đời như một hành trang của tiến tŕnh làm người của em. Em luôn là đứa học tṛ  bé bỏng của thầy cô dù sau này bằng cấp của em có thể sẽ hơn thầy cô. Thầy cô hăy nhận nơi em – một đứa học tṛ lớn xác- nhưng trái tim vẫn c̣n yếu ớt của nhịp đập thơ ấu, rất cần thầy cô tiếp tục nâng niu và sưởi ấm.

Ngày 20 tháng 11, ngày nhớ và cám ơn những người đă giúp cho chúng em đạt đến những ước mơ của chính ḿnh!

 

9H.