SỨC MẠNH CỦA CẦU NGUYỆN
Qua những biến cố đă và đang xảy ra cho hội ḍng chúng ta. Tôi, với cương vị là một thành viên của hội Ḍng và đang trực tiếp phụ trách mảng đào tạo tu sinh. Tôi xin được chia sẻ những kinh nghiệm sống thực tế, để cùng anh em có một cái nh́n về các biến cố của Ḍng chúng ta theo chiều kích tâm linh.
Sau thời gian học ở Philippin về nước việc đầu tiên tôi làm là tạ ơn Chúa đă cho tôi hoàn tất tốt sứ vụ của nhà Ḍng trao phó. Tôi nhận thức rất rơ rằng, Chúa luôn đồng hành cùng tôi trong mỗi chặng đường của cuộc sống.
Trở lại với bối cảnh thực tế của xă hội Việt Nam, tôi không quá bỡ ngỡ với những thay đổi nhưng tôi luôn ư thức rằng tôi phải tự thay đổi bản thân để ḥa nhập với những vấn đề thực tế.
Khi được nhà Ḍng trao phó trách nhiệm huấn luyện tu sinh, quả thật đây là một trách nhiệm lớn mà tôi đă phải đắn đo suy nghĩ và cầu nguyện rất nhiều. Tôi biết được rằng, đây không phải là một cuộc chơi mà là một sứ vụ “con người”. Tôi thinh lặng trước Chúa và lắng nghe tiếng Chúa nói với tôi. “ Ta sẽ ban đủ sức cho con” những lời ấy cứ vang vẳng trong tôi và sau nay khi đối diện với những khó khăn khi nhận trách nhiệm, câu nói ấy vẫn cứ thôi thúc tôi cộng tác cùng Chúa.
Đối diện với những khó khăn ngay từ những ngày đầu nhận trách nhiệm, phần nào khiến tôi nản chí và không muốn làm bất cứ thứ ǵ. Tôi đă từng có suy nghĩ thôi th́ mọi thứ hăy cứ để “ gió cuốn đi” nhưng những lúc cầu nguyện, Chúa đă nhắc nhở tôi là “Ta đă trao cho con 5 nén vàng và con phải làm cho những nén vàng đó sinh lợi”. Đôi lúc tôi trách Chúa đă đẩy tôi vào một cuộc chơi không cân sức và khi đó lời Chúa “ Ta sẽ ban đủ sức cho ngươi” lại vạng vọng trong sâu thẳm con người của tôi.
Sau tuần thường huấn của nhà Ḍng và đặc biệt sau khi nhận thông báo chính thức của nhà Ḍng về tổng nghị bất thường của nhà ḍng về việc sáp nhập. Tôi, với cương vị là một người phụ trách ơn gọi của nhà Ḍng đă “buông suôi” tất cả, mặc mọi thứ “để gió cuốn đi”. V́ những việc tôi đang làm c̣n có ư nghĩa ǵ nếu như việc làm đó không cùng hướng đi với nhà Ḍng. Nhưng rồi những giờ cầu nguyện giúp tôi lấy lại thăng bằng và tiếng Chúa lại nói với tôi: “ ngươi đang làm việc cho Ta”. Tạ ơn Chúa v́ Chúa đă luôn tiếp thêm sức mạnh cho tôi đúng lúc. Và càng ngày tôi càng cảm nghiệm sâu sắc, ơn Chúa luôn đủ cho tôi.
Với những biến cố gần đây nhất của nhà Ḍng tôi có thể xác tín một điều là Chúa đang ban cho hôi Ḍng chúng ta những dấu chỉ để mỗi người chúng ta nhận ra ḿnh được Chúa trao bao nhiêu nén vàng. Mỗi người phải tự trả lời trước Chúa về trách nhiệm của ḿnh đối với nhà Ḍng, với xă hội và giáo hội.
Khi viết những ḍng này cũng là lúc tôi b́nh tĩnh một cách lạ lùng trước những “thử thách, bất hạnh…” mà Chúa gửi đến cho Ḍng chúng ta trong thời gian vừa qua. Tôi cảm nhận một cách rất rơ nét và đồng cảm với những anh em đang trực tiếp gánh trách nhiệm của nhà Ḍng và hơn ai hết tôi luôn luôn tiếp tục cầu nguyện cho những anh em đó về những gánh nặng có thể nói là quá sức của anh em.
Khi nhận lệnh của bề trên tổng quyền là bỏ tất cả mọi công việc để về tổng nghị tôi đă phải đứng trước một chọn lựa lớn cho riêng bản than tôi. Và cuối cùng tôi chọn đời tu với lời khấn vâng lời. Tôi biềt rằng, tất cả nhưng việc tôi đang làm sẽ không c̣n ư nghĩa nếu việc làm đó không v́ nhà Ḍng và trên hết là làm cho Chúa. Tôi đă phải chấp nhận bỏ chuyến đi Huế ( đă mua vé máy bay và đăng kư chỗ ăn ở cho một hội thảo về quản lư nhân sự) đồng nghĩa với việc tôi tự đánh mất cơ hội trở thành người đại diện hợp pháp của ủy Ban Mặt Trận Đoàn Kết Tôn Giáo Thành Phố Hồ Chí Minh trong vấn đề tiếp nhận những tài trợ của của tổ chức xă hội. Rất khó có một cơ hội tốt như thế nhưng với tôi việc này chẳng có ư nghĩa nếu như việc đó làm v́ cá nhân tôi.
Những ngày vừa qua, một người anh em cùng lớp khấn với tôi hiện đang học tại Pháp đă luôn nói vối tôi: “chúng ta cùng cầu nguyện”. Điều này rất là b́nh thường nhưng trong bối cảnh hiện tại của tôi th́ quả thật đây là một việc làm rất có trọng lương và hiệu quả. Trong mỗi giờ cầu nguyện của tôi, không chỉ ḿnh tôi cầu nguyện với Chúa mà tôi có thể tin chắc người anh em của tôi cũng đang liên kết và cùng tôi cầu nguyện cùng Chúa.
Sức mạnh cầu nguyện chính là ở chỗ chúng ta tin tưởng vào lời cầu nguyện của ḿnh, với tôi th́ chỉ đơn giản nghĩ đến như thế nhưng tôi chưa bao giờ thất vọng vào lời cầu nguyện của ḿnh.
Trước đây hai ngày tôi có nói với sơ Chona, người Philippin hiện đang giúp về tiếng Anh cho các em tu sinh tại cộng đoàn tu sinh Văn Thánh: xin hăy thêm lời cầu nguyện cho chúng tôi, v́ Ḍng chúng tôi đang gặp rất nhiều thử thách. Sơ Chona nói với tôi: “Chúng ta cùng cầu nguyện v́ Ḍng nào cũng có vấn đề cả.” và tôi đă tin tưởng rằng, với lời cầu nguyện và tin tưởng vào lời cầu nguyện của ḿnh th́ mọi thứ khó khăn sẽ trở thành nén vàng mà Chúa gửi đến cho chúng ta.
Giờ đây mỗi lúc cầu nguyện của tôi là một khoảnh khắc trong cuộc sống, tôi có thể cầu nguyện với Chúa ở khắp mọi nơi và mọi lúc, không phải là xin xỏ cái này cái kia, hay là xin chúa cất gánh nặng đi nhưng là chia sẻ tất cả những vui buồn với Chúa về những trăn trở buồn vui của đời người.
Đứng trước những chọn lựa cho cuộc sống mỗi người đều cố để bảo vệ chọn lựa của ḿnh nhưng với tôi nếu chọn lựa đó không xuất phát từ t́nh yêu với Ḍng Thánh Gia và với công việc mà Chúa muốn tôi làm th́ hoàn toàn… vô nghĩa.
Tôi đang gánh trách nhiệm là đào tạo ơn gọi cho Ḍng Thánh Gia và tôi có ảnh hưởng trực tiếp lên lực lượng kế kiếp của ḍng Thánh Gia v́ thế tôi cũng luôn phải đấu tranh với bản thân là sẽ cho ra tiếp theo một thế hệ như thế nào? Theo ư của tôi hay theo xu hướng chung của nhà Ḍng? Hoặc không là ǵ cả?
Với trách nhiệm hiện tại tôi đă có những giây phút thực sự hạnh phúc khi thấy các em ngày một trưởng thành. Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ và nhiệt huyết trong đời tu đă cho tôi có thêm nhiều sức mạnh và tin tưởng vào lời cầu nguyện của ḿnh. Các em đi theo Chúa không v́ chức linh mục hay tiền bạc mà v́ chính tiếng Chúa gọi các em và các em bước theo. Mỗi ngày, chúng tôi cùng cầu nguyện và “ cười” với nhau. Đây chính là bí quyết duy tŕ một cộng đoàn yêu thương, những thứ mà chúng tôi có nhiều nhất chính là nụ cười chia sẻ và cảm thông chấp nhận nhau. Tạ ơn Chúa đă gửi cho chúng tôi một nén vàng đặc biệt đó là nụ cười. Với nén vàng này, chúng tôi không bao giờ c̣n sợ nghèo và tự ty mặc cảm v́ chúng tôi đang có một thứ mà cả nhân loại đang đi t́m.
Tôi đang có niềm “ đam mê” cầu nguyện và anh em hăy cùng cầu nguyện vối tôi.
HOÀI PHÚ